sơ tâm chưa dứt

"Chúng tôi quyết tâm giúp giải phóng người dân miền đông Ukraine khỏi chế độ hoàn toàn không chấp nhận được", Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov phát biểu tại hội nghị thượng đỉnh Liên đoàn Arab tại Cairo, Ai Cập hôm 24/7. "Chúng tôi cũng chắc chắn sẽ giúp người Ukraine thoát khỏi chế độ chống nhân dân và Lưu ý: Số tài khoản chuyển tiền phải CHÍNH CHỦ (của cá nhân người nộp HS, KHÔNG DÙNG TK CỦA NGƯỜI THÂN) và phải GHI CHINH XÁC.Nếu ghi không đúng sẽ không nhận được tiền. Sau khi có đầy đủ giấy tờ theo hướng dẫn trên các bạn có thể ra bưu điện chỗ bạn gần sinh sống gửi thư đến trung tâm giới thiệu SƠ ĐỒ TƯ DUY BÀI THUYẾT TRÌNH NHÓM: bọt đánh răng này là một tâm hồn sôi nổi, chỉ tội chưa thèm bộc lộ thôi! 24. BẠN TOÀN NHÌN MÌNH ĐÁNH RĂNG TRONG GƯƠNG THÔI : Xem nào. Bạn rõ ràng, dứt khoát, dám làm dám chịu và có óc thực tế. Trong thời hạn 03 tháng kể từ ngày chấm dứt hợp đồng lao động, hoặc hợp đồng làm việc, người lao động chưa có việc làm và có nhu cầu hưởng trợ cấp thất nghiệp phải trực tiếp nộp 01 bộ hồ sơ đề nghị hưởng trợ cấp thất nghiệp cho trung tâm dịch vụ việc Hoa đăng sơ thượng ( Light The Night) do Lâm Tâm Như sản xuất và tham gia đóng một trong các vai chính. Cô đã đầu tư 35 triệu USD và mất 4 năm mới hoàn thành. Phim có sự tham gia của dàn diễn viên thực lực xứ Đài, đem lại những rung động sâu thẳm cho người xem. Phim kể về Trung tâm tiếp nhận hồ sơ thị thực Vương quốc Anh Chính phủ Anh ủy quyền cho VFS thực hiện thủ tục xin visa cho người có nhu cầu làm visa Anh tại Việt Nam. Hiện tại, VFS Anh chưa có hotline và email liên hệ. Vay Tiền Cấp Tốc Online. Tấm gỗ mà nàng nằm bị khiêng xuống mặt đất, lúc này mặt nàng hướng về hai cổ thi thể chết không rõ ràng. Trong gian phòng không một tiếng động, chỉ còn lại ánh đèn bị gió thổi đang giả thần giả quỷ, mùi máu tươi theo hướng gió xộc vào mũi nàng, cảnh tượng này cảm giác rất buồn nôn và thảm nàng từng nói, thân ở giang hồ, so với đợi người cứu không bằng tự cứu mình. Không ngờ lại xuất hiện kì tích, nàng tất nhiên sẽ không quá dễ dàng tin tưởng. Nàng bỏ đi hết những tạp niệm, toàn tâm để giải huyệt đạo, đến nỗi bên cạnh xuất hiện người cũng không phát hiện Kiến Lung vì nội lực tiêu hao mà đỏ bừng khắp mặt, gân xanh trên trán đột nhiên xuất hiện, lại thêm y phục trên người lại lộn xộn, giống như vừa trải qua việc gì rất tồi tệ, mới lộ ra biểu cảm đau khổ tột đến chính là Trầm Nguyệt, nội lực của hắn vẫn chưa hồi phục, nên không thể cảm nhận được cảm giác Triệu Kiến Lung đang cố gắng giải huyệt đạo. Hắn cúi người, giơ bàn tay đang run rẩy sửa lại y phục cho Nguyệt hai mắt đỏ lên, sự phẫn nộ trong lòng đã dâng lên cực điểm, gậy bị hắn bẻ gãy làm đôi, ham muốn khát máu che đi toàn bộ tâm tình. Hắn vì muốn nàng khôi phục lại cuộc sống bình thường lúc trước mà lựa chọn rời xa, nhưng chút mong mỏi nhỏ bé vẫn là bị đám ác ôn đó quá hủy, cho dù đem đám người này lóc da xẻ thịt cũng không thể giải nỗi hận của hắn. *Truyện được dịch và đăng tại page Sắc - Cấm Thành*Trầm Nguyệt nhặt thanh đao trên đất lên, phát tiết đem thanh đao đâm nát 3 cổ thi thể cho đến khi xương thịt tách rời, máu nhuộm đỏ y phục của Kiến Lung dùng hết sức lực mới giải được huyệt đạo, lúc mở mắt ra thì bị dọa đến chết quay lưng với nàng, toàn thân nhuốm máu đứng ở đó, trên thanh đao còn có những giọt máu rơi xuống, đống đổ nát trên mặt đất giống như ma đầu giết người ác độc Kiến Lung căng thẳng nhìn bóng lưng hắn, nhẹ nhàng rời khỏi, tay cũng coi như vớ được 1 thanh đao. Nàng nắm chặt thanh đao trên tay, muốn nhân cơ hội hắn chưa chú ý mà hành động thấy hắn đang chống gậy, trên mặt đất vẫn còn một thanh gậy khác, nàng mới ngớ người ra nhớ tới hắn. Nhưng mà Trầm Nguyệt hành động không tiện như vậy sao lại xuất hiện ở nơi này, lại liên tưởng đến những người áo đen trùng hợp xuất hiện, lẽ nào là đồng môn của hắn?Vào lúc nàng đang thất thần, Trầm Nguyệt có lẽ phát giác ra ánh mắt sau lưng, lúc này mới quay người Kiến Lung nhìn thấy biểu cảm giận dữ của hắn, lại thêm sự sợ hãi, mới giơ thanh đao lên, lùi về phía trí Trầm Nguyệt trở lại, ánh mắt lộ vẻ bi ai. Hắn không muốn nhìn thấy nhất là cảnh nàng giương đao về phía hắn, bởi vì lưng của hắn là để cho cô. Cho dù hồi sinh nhưng cảnh tượng này lại quá đỗi quen thuộc, hắn lúc trước từng bị nàng ám sát vài lần. Thời gian trôi qua nàng vẫn sợ và hận hắn như vậy, cho dù đã sớm hiểu rõ, cũng cảm thấy tim đau không nén được. *Truyện được dịch và đăng tại page Sắc - Cấm Thành*Hắn lại dùng ánh mắt kì lạ đó nhìn nàng, không biết tại sao nàng lại cảm giác hắn bởi vì điên khùng mà cho rằng đây là do duyên Kiến Lung vẫn chưa từng trải qua những việc trước kia nên căn bản không có cách nào hiểu rõ cảm giác giận dữ tột độ của hắn. “Cảm giác thân mật” lúc trước, lúc này lại không quen biết nhau, số mệnh thật biết cách trêu ngươi mà. Hắn giống như Trang Triệu mộng điệp, không phân biệt được tỉnh hay mộng, đến cuối cùng giấc mơ và hiện thực chỉ còn lại là nỗi bi thương của Nguyệt thở dài trong lòng, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vứt đi thanh đao trên tay, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa, thấp giọng nói “Đi theo ta.”Nói xong hắn nhặt khúc gậy bị gãy lên, bước đi ra tình hắn quá lộ liễu, khiến cho Triệu Kiến Lung không biết gì cũng cảm nhận được sự vướng bận yêu và thù. Nhìn theo bóng lưng đi chậm rãi của hắn, không rõ vì sao lại động lòng trắc ẩn. Triệu Kiến Lung do dự đứng lại chỗ cũ, không hề đi theo. Trong lòng lại hiện lên một ý nghĩ kì lạ khác, nàng muốn tin tưởng Nguyệt không hề quay người lại, châm chọc nói “Phế nhân như ta còn không sợ ngươi giết, ngươi lại sợ sệt gì vậy?” Nói xong liền chê cười bản thân, theo tình hình trước mắt, chỉ sợ phải đến vài năm mới khôi phục như ban đầu, đừng nói đến hắn đã nguyện ý buông tay, cho dù muốn cùng không có Kiến Lung cho rằng hắn nói có lí, nàng thực sự không nghĩ ra lí do hắn muốn hại nàng, diệt khẩu cũng quá hoang đường, trong tiêu cục chỉ có bốn người biết đến thân phận của hắn. Hơn nữa đã đến bước đường này rồi, lẽ nào còn có thể xảy ra tình huống nào khác đáng sợ hơn nhục nhã và cái chết sao? Nghĩ ngợi bèn nắm chặt thanh đao, đi theo sau lưng hắn. *Truyện được dịch và đăng tại page Sắc - Cấm Thành*Trầm Nguyệt đưa nàng thoát ra khỏi nơi cỏ cây chằng chịt này, trên đường lặng im không nói gì. Thời gian tiếp xúc với hắn cũng không ngắn, Triệu Kiến Long hiểu rõ tính tình ít nói của hắn, giống như nhành cỏ biết động chỉ là oán thầm nhưng lại cười ra tiếng làm cho Trầm Nguyệt dừng lại. Triệu Kiến Lung xém đâm vào sau lưng hắn, lập thức thu hồi lại những suy nghĩ đó, cảnh giác nhìn lên hỏi “Sao vậy?”Trầm Nguyệt không trả lời, lại đi tiếp về phía trước khoảng mười bước thì cúi người xuống, khó nhọc xoay người ngồi lên tảng đá to đó. Triệu Kiến Lung nhìn thấy cũng không hỏi, có thể có cơ quan nào nhiên không sai, cây đại thụ sau lưng liền lộ ra một cánh cửa cao. Trầm Nguyệt đẩy tảng đó to trước, sau đó đem gậy chống xuống đất, người cũng theo cây gậy rơi xuống. Triệu Kiến Lung nhìn theo hốc cây hẹp, do dự không dám đất đã chuẩn bị sẵn những bao vải, Trầm Nguyệt bèn bước qua, đốt miếng giấy thắp sáng lên 2 cây nến, nhìn theo ngọn đuốc, nghiêm túc cảnh báo “Người của Huyết U Tông còn ở gần đây.”Không có gì đáng sợ hơn chuyện này rồi, Triệu Kiến Lung nhanh nhẹn nhảy xuống. Trầm Nguyệt đưa nến cho nàng, tay đưa qua vai nàng, kéo lại dây thừng của cơ quan, động cây lập tức đóng người khoảng cách rất gần, mặt kề sát mặt, hắn không đưa mắt nhìn nàng, mắt còn lại không chuyển động, ánh mắt hai người giao nhau, giống như có sợi dây hồng cột môi nàng giống như cánh hoa đào mọng đỏ, khiến người khác muốn nâng niu. Trầm Nguyệt ánh mắt thâm trầm, yết hầu động đậy, ép buộc bản thân không nên làm ra những hành vi kích động, may mà hắn hành động không tiện, nếu như là ngày thường thì đã sớm bổ lên người nàng rồi. Thân thể hắn không khỏe, nên mỗi giờ mỗi khắc đều nhắc nhở bản thân mình phải làm gì để có thể làm hắn thoát thân ra ngoài. *Truyện được dịch và đăng tại page Sắc - Cấm Thành*Trầm Nguyệt cúi người đem sợi dây thừng cột trên tảng đá liên kết với cơ quan rồi mới quay về động. Triệu Kiến Lung còn cho rằng hắn dùng đá cao chèn lên điểm dừng chân, không ngờ rằng lại dùng để chặn cho bên ngoài không mở được cơ động cây là địa đạo do đào bùn đất tạo nên, cho lối đi dành cho 1 người, hoàn cảnh eo hẹp có thể chèn ép cảm xúc của con người, Triệu Kiến Lung không hề bình tĩnh được như hắn, trong lòng cũng có nhiều thắc mắc, cuối cùng không nén được hỏi hắn” Ngươi…” Nàng biết tên hắn là Trầm Nguyệt, lại không biết phải xưng hô như thế nào, “Sao ngươi cũng ở đây?”Nếu chỉ dựa vào Triệu Thanh Chuẩn và thuộc hạ của hắn - Viễn Chí, vẫn không có bản lĩnh cứu người từ tay của Huyết U Tông. Vì vậy hắn không thể để bản thân rơi vào nguy hiểm, thu hút sự truy giết của đồng môn hắn đến nơi này, hắn phải dùng bàn tay của đồng môn trừ khử Huyết U Tông. Vì vậy hắn nắm rất rõ nơi ẩn nấp của Huyết U Tông, bởi vì có sự tiên tri của đời xét kĩ thì cách ăn mặc của Huyết U Tông và Trầm Nguyệt giống nhau, đều mặc đồ đen, mới có thể làm sát thủ của Hồng Hồ Môn, không phân rõ ràng đã giết hết không bỏ sót biết Trầm Nguyệt con người kì lạ này sẽ không giải đáp, hắn không từ mà biệt, lại thêm sự che giấu và không tôn trọng làm cho Triệu Kiến Lung tích tụ lại oán hận nhiều ngày. Lúc này bốn bề không người, liền lấy đi cây gậy của hắn, làm cho hắn nhếch nhác ngã xuống mặt đất, cây nến trên tay rơi xuống lăn ra thấy âm thanh thân thể rắn chắc của hắn ngã xuống đất, nàng có chút hối hận, dù sao nàng vẫn không nhẫn tâm ngược đãi hắn như vậy.“Ngươi rốt cuộc muốn đưa ta đi đâu ngươi phải nói cho ta biết, nếu không thì chúng ta đừng đi nữa.” Triệu Kiến Lung để cây gậy bên mình, ôm hai cánh tay, thần khí kiên định cúi nhìn lại nguyện ý cùng hắn ở một chỗ, hắn cầu còn không được, nếu như hai người có thể mãi bên nhau, vậy thì tốt biết mấy. Nhưng mà hiện thực lại không chiều lòng hắn, chỉ cần ở đây đi ra, mọi người đều có thể trở lại như trước, đó mới là điều tốt đau đớn về thể xác đã tê dại rồi, nhưng lòng tự tôn không cho phép hắn trong tư thế như vậy đối diện với nàng, tay của hắn chỉ bò lên tảng đá trên gò đất, im lặng đứng lên, vẫn không nói lời Kiến Lung không ngờ hắn đến chết cũng không sợ, đến đau khổ cũng không sợ, đúng là khúc gỗ. Nếu như hắn không nói, nàng thật sự cũng hết cách để uy hiếp hắn. “Thật là bị tên quái gở như ngươi làm tức chết mà.”Triệu Kiến Lung cũng không biết từ đâu xuất hiện một ý niệm lướt qua đầu nàng, bản thân lập tức thực hiện ngồi xổm xuống đất, giẫn dỗi nói “Vậy tự ngươi đi đi.” Nói xong mới giật mình nhận ra sự ngu ngốc của bản thân, nếu như hắn thật sự đi rồi vậy thì nàng phải làm thế nào, nàng lại không biết đường, hơn nữa nàng dựa vào đâu cho rằng bản thân có thể uy hiếp được hắn. *Truyện được dịch và đăng tại page Sắc - Cấm Thành*Một người ngay cả bản thân mình cũng không quan tâm thì đừng nói chi có sự quan tâm đến người khác, hơn nữa hai người lại là người dưng gặp lại nhau, nàng sao lại làm ra hành động ngu ngốc như hề phụ ánh mắt thiết tha của nàng, hắn thật sự dừng lại rồi, khiến trong lòng nàng đều cảm thấy không thể tin được. Thúy dã úc trong rừng, một đạo thân ảnh nhanh nhạy xuyên qua mà qua. Thiếu nữ ở trong rừng bôn tẩu hồi lâu, cuối cùng ngừng ở một mảnh nồng đậm bụi cỏ trước, khuynh nhĩ đi nghe bên trong kịch liệt ma xát động tĩnh. Sau một lúc lâu lúc sau, tiếng vang ngừng nghỉ, trung xa tiêu cục đại tiểu thư Triệu thấy lung lộ ra chí tại tất đắc tươi cười. Triệu thấy lung nhẹ nhàng đẩy ra bụi cỏ, chui đi vào, nhìn thấy kia chỉ bị bắn trúng cổ ngã trên mặt đất mai hoa lộc, không có lại chút nào giãy giụa. Có thể trách dị chính là, nai con phần đầu thật sâu cắm một phen chủy thủ, xem ra này một đao mới là sử nai con lập tức tắt thở. Mới vừa rồi nàng rõ ràng nhìn đến chính mình kia một mũi tên bắn trúng nai con khi, trên đầu cũng không bất luận cái gì vũ khí sắc bén, này một đao là trống rỗng nhiều ra tới, nói cách khác, này phụ cận còn có những người khác. Triệu thấy lung sắc mặt ngưng trọng lên, nàng đứng lên, đề khí vận công, ngưng thần lắng nghe, Triệu vây cũng không bất luận cái gì động tĩnh. Nhưng là mùi máu tươi đặc biệt trọng, ngồi xổm trên mặt đất khi liền phát giác, còn tưởng rằng chỉ là bị thương nai con truyền đến. Có thể đối một con chạy vội trung mai hoa lộc xuống tay nhanh như vậy chuẩn tàn nhẫn, nhất định là người không có lầm, người này có khả năng bị thương, tránh ở phụ cận, không biết là địch là bạn. Triệu thấy lung rút ra bên hông trường kiếm, vừa đi vừa tước đoạn lớn lên lại thứ lại mật ma thảo, thong thả tiếp cận mùi máu tươi càng thêm dày đặc địa phương. Quả nhiên, thực mau thấy được nằm ở loạn thảo thượng vẫn không nhúc nhích hắc y nhân. Trên mặt đất thảo diệp đều là dính đầy huyết châu, từ đường máu phô duyên dấu vết có thể dễ dàng phán đoán ra hắc y nhân từ một cái khác phương hướng mà đến. Lúc này hắn hơi thở nhược đến cơ hồ cảm thụ không đến, vừa rồi nai con bị một đao trí mạng chứng minh người này cũng không đơn giản, cũng không biết là không có kế, Triệu thấy lung cũng không có làm động, lưu tâm quan sát đến. Hắc y nhân gương mặt huyết ô trải rộng, còn có không ít hẳn là ở bôn tẩu khi thêm nhợt nhạt vết máu, tóm lại phi thường chật vật, cũng không thể thấy rõ vốn dĩ bộ dáng. Triệu thấy lung nhìn đến hắn lông mi chớp động vài cái, đôi mắt mở ra, tâm tình không khỏi có chút khẩn trương. "Ngươi là người nào?" Nghe được nàng thanh âm, hắn có chút dại ra ánh mắt chuyển qua tới. Kia trong nháy mắt, Triệu thấy lung không biết như thế nào hình dung loại này xa lạ cảm giác, trái tim giống như là bị người hung hăng đụng phải một chút. Hắn ánh mắt truyền lại ra tới cực kỳ phức tạp cảm xúc, có khiếp sợ, thâm tình, còn có nhiều hơn là tuyệt vọng. Bất quá bỉ gian ngẫu nhiên gặp được, hắn vì sao sẽ lộ ra như vậy thống khổ biểu tình? Hắc y nhân cũng không có trả lời nàng vấn đề, liền ở nàng cho rằng khả năng thương thế quá nặng, mở miệng nói chuyện khí lực đều không có khi, lại thấy đến hắn môi mỏng run rẩy, "Đừng cứu ta......" Nói xong liền dứt khoát trọng lâm vào hôn mê. Triệu thấy lung có chút hoài nghi là chính mình nghe lầm, loại tình huống này thế nhưng không cầu sinh, chẳng lẽ là hắn sợ hãi nàng là người xấu sao? Không biết có phải hay không nàng ảo giác, câu này mỏng manh lời nói trung mang theo lãnh ngạnh ngữ điệu, tựa hồ thật sự cũng không nghĩ đến cứu. Triệu thấy lung như tao sét đánh xử tại chỗ, xoay người đi xem, là hạ xảo xảo kiều mị tươi cười cùng với trầm nguyệt âm trầm sắc mặt. Hắn quả thực đã trở lại, chẳng lẽ đúng như trầm hoan theo như lời vì nàng mà đến. Mới vừa rồi nói hắn lại nghe qua nhiều ít, đặc biệt là cuối cùng câu kia, nếu là biết hắn ở chỗ này, nàng là tuyệt đối sẽ không nói ra tới. Trầm nguyệt lúc này muốn nhiều thất vọng liền có nhiều thất vọng, ngàn dặm xa xôi gấp trở về, nhìn thấy lại là nàng cùng người khác thân mật mà đối, kia một câu "Không có khả năng" chặt đứt hắn niệm tưởng, cũng ở cảnh cáo hắn hành vi có bao nhiêu buồn cười. "Cũng đừng tưởng cái gì giáo chủ, ta xem Triệu cô nương cùng trầm hoan hiệp sĩ thật là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi đâu." "Ngươi ở nói bậy gì đó?" Triệu thấy lung lúc này mới phát hiện trầm hoan còn kéo cánh tay của nàng, vội vàng tránh thoát khai. Nàng nhìn trầm nguyệt, mặc cho ai đều nhìn ra được nàng hai mắt muốn nói, nhưng trầm nguyệt thiên là cái gì đều nhìn không thấy, lạnh lùng nói "Ngươi đi xem bệnh tình của nàng." Hạ xảo xảo nhanh tay lẹ mắt đem Triệu thấy lung kéo vào phòng trong, ngăn trở nàng sắp muốn nói xuất khẩu nói. Nàng không có nghĩ tới hắn thật sự sẽ trở về, cho nên trong lòng nhất thời không có chuẩn bị, ở nàng do do dự dự gian, trầm nguyệt liền như vậy lại biến mất. Hắn có thể hay không lại như vậy đi rồi, như thế nào hắn thật là vì nàng trở về nói, như vậy...... Triệu thấy lung trừu đi rồi hạ xảo xảo đang chuẩn bị cho nàng bắt mạch tay, "Ta bệnh cùng ngươi không quan hệ." Hạ xảo xảo khóe miệng cười cứng đờ, dương mắt liếc liếc mắt một cái theo vào tới trầm hoan, trong lòng hừ lạnh ngoài miệng lại cười nói "Ta cũng không nghĩ cấp vô vị người chữa bệnh, khả giáo chủ chi lệnh không thể không từ a, ngươi cũng đừng khó xử ta. Ngươi tình lang không phải cũng là ở chỗ này nhìn sao, ngươi có cái gì đáng sợ?" Người khác hiểu lầm cũng không nên khẩn, nhưng cái này hạ xảo xảo nói mới vừa rồi toàn vào trầm nguyệt lỗ tai, nếu là trầm nguyệt hiểu lầm, kia giáo nàng còn có cái gì thể diện đi hỏi hắn tâm ý. "Hạ cô nương không cần nói nữa, ta cùng với các ngươi giáo chủ cũng không quen biết, hắn vì cái gì muốn cho ngươi trị ta bệnh, ngươi làm hắn tự mình tới nói, bằng không này bệnh liền không cần trị." Triệu thấy lung cùng trầm hoan giống nhau, dùng mệnh tới đánh cuộc trầm nguyệt tâm tư. Trầm hoan lưu ý cái này ăn mặc quái dị, dung mạo diễm lệ, cũng không như là Trung Nguyên nhân nữ tử, đột nhiên nhớ lại Miêu Cương kia huyền diệu đến cực độ không thể tưởng tượng cổ trùng. Chẳng lẽ thật sự như nghe đồn lời nói, thực tâm hoàn có thể dùng cổ trùng tới lấy độc trị độc? Trầm nguyệt có thể trở về, chứng minh rồi hắn suy đoán không có sai, nhưng khác hắn ngoài ý muốn chính là, Triệu cô nương đồng dạng tâm ý tương thông. Đến nỗi hai người vì sao lại không có có thể ở bên nhau, chẳng lẽ là bởi vì trước mắt nữ tử này trở ngại, lệnh đến trong đó có cái gì hiểu lầm? Trầm hoan tìm được trầm nguyệt thời điểm, đối phương đã lên ngựa, xem ra chân còn không có đứng yên, người liền lại phải đi về. Trầm nguyệt cũng không tính toán phản ứng hắn, vẫn là hắn kiên trì không ngừng đuổi theo vài dặm đường, mới sử đối phương không thể không dừng lại. Giới thiệu [Chuyển ngữ SACDesigner JianFeiTag Cao H, Cổ đại, Giang hồ, HE, Ngược nam, Sạch, Sủng, Song trọng sinh] Chương mới nhất Chương 26 Danh sách chương Bình luận Có thể bạn sẽ thích 1 tháng trước Không Làm Thế Thân 8,711 4 Chương 72 1 tháng trước Marguerite Ngày Xuân 1,158 3 Chương 8 Bạn học Hứa 1 tháng trước Hứa Với Em Một Đời Bình An 1,176 3 Chương 7 Kết thúc 1 tháng trước Tạo Tác Thời Quang 2,073 4 Chương 23 Kinh Triệu Doãn 1 tháng trước Nhiều Năm Trôi Đi 1,489 3 Chương 14 “Bạn gái con là Hạ Kinh Niên.” 1 tháng trước Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương 4,061 4 Chương 56 “Thư tình” 1 tháng trước Chân Tình Người Một Đời Không Quên 5,003 3 Chương 48 Giang Thiếu Hào Phóng 1 tháng trước Người Định Hình Tâm Lý 1,499 3 Chương 56 Kết thúc 1 tháng trước [Mau xuyên] Luận 1001 Cách Chết Của Nữ Phụ 2,869 3 Chương 76 1 tháng trước Chiết Yêu 1,960 3 Chương 63 Phiên ngoại Phượng Thành 1 tháng trước Bạc Vụ 4,367 5 Chương 104-105-106 1 tháng trước Cưa Vợ, Cưa Chồng 1,747 3 Chương 51 Một bóng hình lướt nhanh trong cánh rừng. Thiếu nữ đi đã lâu trong rừng bỗng chợt dừng lại trước một bụi cỏ nghe ngóng động tĩnh phía trước. Một lúc sau khi không còn nghe thấy âm thanh nào nữa thì đại tiểu thư của tiêu cục Trung Viễn Triệu Kiến Lung mới lộ ra nụ Kiến Lung nhẹ nhàng đi ra thì nhìn thấy nai đốm hoa bị trúng tên trên cổ không còn vùng vẫy được nữa. Điều kỳ lạ là trên đầu của nai nhỏ còn bị găm một đoản kiếm, có vẻ như vết đao này đã làm nai con chết ngay lập tức. Lúc nãy nàng nhìn thấy rõ mũi tên của mình lúc bắn trúng thì trên đầu con nai nhỏ vốn không hề có thứ gì khác, tức là nói xung quanh đây còn có ai đó mặt của Triệu Kiến Lung bắt đầu nghiêm lại, nàng đứng lên và tìm xung quanh, thấy không hề có động tĩnh gì cả. Nhưng mà mùi máu rất tanh nồng, lúc quỳ trên mặt đất nàng vốn đã phát hiện ra rồi, tuy nhiên lúc nãy cứ ngỡ là do máu ở vết thương của con nai nhỏ. Một người có thể ra tay nhanh nhân lúc con nai nhỏ chạy trốn như vậy chắc là đang bị thương và ẩn nấp đâu Kiến Lung rút thanh kiếm dài của mình ra, vừa đi vừa vạch đám cỏ dày trước mặt tiến gần hơn tới nơi có mùi máu tanh nồng đó. Quả nhiên không sai, có một người áo đen đang nằm bất động trên đám được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn mặt đất bị máu phủ kín, từ vết máu có thể phán đoán được người áo đen đến từ một hướng khác. Lúc này hơi thở của hắn yếu đến mức không còn cảm nhận được, khi nãy có thể cho con nai nhỏ 1 đao chí mạng có thể thấy người này không đơn giản. Cũng không chắc rằng đây có phải là một cái bẫy hay không nên Triệu Kiến Lung vẫn chưa vội hành mặt của người áo đen dính đầy máu, có lẽ trong lúc chạy còn bị dính một lớp máu, tóm lại không thể nhìn ra bộ dáng trước đây của Kiến Lung nhìn thấy lông mi của hắn động đậy, sau đó mở mắt ra làm cho nàng hơi căng thẳng.“Ngươi là ai?” Nàng cất tiếng hỏi. Nghe thấy âm thanh của nàng, hắn có chút ngơ ngác nhìn qua. Ngay khoảnh khắc đó Triệu Kiến Lung không thể nào hình dung ánh mắt của người này, tâm tình rất khó chịu. Ánh mắt của hắn rất phức tạp, có ngạc nhiên, có thâm tình, và còn nhiều hơn đó chính là sự tuyệt vọng. Cũng chỉ là tình cờ, hắn vì sao lại lộ ra sự đau khổ như vậy chứ?Người áo đen không hề trả lời câu hỏi của nàng, ngay lúc nàng tưởng rằng vì bị thương quá nặng nên không thể trả lời được thì hắn cất tiếng nói “Đừng cứu ta….”, nói xong thì hắn lập tức hôn Kiến Lung có chút nghi ngờ bản thân có phải đã nghe nhầm rồi không, rơi vào tình huống này còn không muốn nàng cứu, có phải hắn nghĩ nàng là người xấu? Nàng không rõ vừa nãy, trong câu nói yếu ớt của hắn có mang theo ngữ điệu lạnh lùng cứ như là thực sự không muốn ai Kiến Lung quá đỗi kinh ngạc đến nỗi có người đến gần sau lưng cô mới phát hiện ra. “Đại tiểu thư, con nai ở bên kia mà tiểu thư ở đây làm gì vậy?”Người đến là nha hoàn Đơn Chính của tiêu cục, là người hôm nay đi săn cùng huynh trưởng Triệu Thanh Chuẩn. Đơn Chính nhìn theo ánh mắt của cô thì nhìn thấy người áo đen nằm dưới đất liền kêu lên “Đại tiểu thư, có chuyện gì xảy ra với người này vậy?”.“Ta cũng vừa mới đến”, Triệu Kiến Lung vòng tay trước ngực và tránh ra khỏi chỗ Chính biết một chút võ công, nhưng dù sao cũng là người trong giang hồ nên không chút sợ sệt, Triệu Kiến Lung vừa “A” lên một tiếng đã thấy nha hoàn lục soát khắp người của người áo đen rồi. Đơn Chính đứng lên đưa ra tấm khăn tay đã dính đầy máu nói “Không tìm được gì cả.”“Tiểu Chính, người này lai lịch không rõ không nên đến gần hắn như vậy, cẩn thận có bẫy.” “Vậy phải làm sao đây đại tiểu thư?”“Ta cũng rất hoang mang.” Nhìn thấy chết mà không cứu không phải là điều mà nữ nhi giang hồ làm, nhưng cứu người không rõ lai lịch có thể sẽ rước họa vào thân, còn người áo đen này cũng rất kì quái làm cho nàng càng thêm khó xử.“Vậy ngươi đi gọi đại thiếu gia đến đây.”Sau khi Triệu Thanh Chuẩn đến thì quyết định không cứu, lí do là loại người này không thể cứu, hơn nữa người này nhiều nhất cũng không sống được bao lâu, cứu cũng vô Kiến Lung không có ý kiến gì nhưng lại động lòng trắc ẩn nên đã điểm vào huyệt ngừng chảy máu của hắn rồi cùng huynh trưởng quay muội họ đến rừng Ngọc Hồ cách thành Giang Ninh khá xa, đường về cưỡi ngựa mất nửa ngày, chuyện lại xảy ra vào ban đêm nên quyết định ở lại. Rừng Ngọc Hồ diện tích rộng lớn, trong núi sâu lại có nhiều thứ để săn nên có rất nhiều nhà dành cho thợ đi săn, ba người ở là nhà gỗ nhỏ nơi mà thợ săn xây nên. Mỗi lần ở đây thì để lại chút vật săn bắn hoặc ngân lượng là được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn lửa lên rồi bắt đầu nướng con nai nhỏ đã được rửa sạch sẽ, mùi nai nướng thơm lừng kết hợp với vò rượu đem theo thì còn gì bằng nữa. Triệu Kiến Lung bắt đầu đấu võ mồm với người huynh trưởng lớn hơn nàng hai tuổi, là so ai săn bắn được nhiều hơn, hay là so võ công ai có tiến bộ,…Đêm đã khuya nhưng Triệu Kiến Lung vẫn không thể chợp mắt được. Cuối cùng nhảy xuống giường. Huynh trưởng uống rượu đến bất tỉnh nhân sự nằm bò trên bàn ngủ, Đơn Chính cũng không có tâm sự gì nên ngủ cũng rất thổi một hơi thắp sáng đèn dầu lên và đi về phía lúc sáng gặp người áo đen. Có lẽ lúc rời đi còn nhìn lại của nàng thì nàng đã biết trong lòng không bỏ xuống được rồi. Cho dù huynh ấy lai lịch không rõ nàng cũng không biết tại sao lại muốn áo đen quả nhiên còn nằm ở nơi đó, dấu vết bên cạnh vẫn không có dấu hiệu bị xê dịch, điều này chứng minh huynh ấy đã nằm ở đây cả ngày, nó càng làm cho nàng bở bớt sự cảnh giác lúc nãy của mình. Nàng còn cẩn thận rải một ít lưu hoàng để che bớt mùi máu, tránh để bị dã thú phát Kiến Lung quỳ xuống thăm dò mạch của người áo đen nhưng vẫn không cảm nhận được hơi thở, lẽ nào…. Nàng liền bắt mạch thử xem, may là hắn đã qua giai đoạn nguy liền cởi hết y phục của người áo đen, lấy đèn dầu rọi xem vết thương của hắn, mặc dù đã cố tình tránh những bộ phận nhạy cảm rồi nhưng vẫn không thể vờ như không nhìn thấy. Nhưng mà nàng không có ý gì nên cũng không nghĩ người hắn bị không ít vết đao làm bị thương nhưng không có vết thương chí mạng, bắp đùi bên trái và bắp chân bên phải có một vết thương lớn, có vẻ như là do tên bắn làm bị thương. Cũng không khó tưởng tượng ra cảnh trong lúc hắn và người khác đang giao đấu thì bị đao cắt, lúc đánh không lại phải bỏ chạy thì bị tên bắn làm cho bị thương, mũi tên dài khó để che dấu nên hắn đã nhổ tên đến đây nàng rất khâm phục sự dũng cảm của hắn, còn có sức chịu đựng sự đau đớn mà vết thương mang học võ công ít nhiều đều sẽ biết cách trị những vết thương ngoài da của mình, còn về nội thương thì phải mời đại phu đến khám, vì vậy Triệu Kiến Lung chỉ có thể giúp hắn trj những vết thương ngoài da, sau đó cho hắn mặc bộ đồ mà lẽ ra sáng mai huynh trưởng của nàng nên mặc đồ cho hắn nàng cảm thấy rất khó khăn, nàng dù sao cũng chỉ là tiểu cô nương 14 tuổi chưa xuất giá mà thôi. Nàng cố hết sức giúp hắn thay đồ, chau mày nhìn người đang hôn mê trước mặt “Ta đã cố gắng hết sức rồi, giờ thì phải xem tạo hóa của ngươi ra sao thôi. Hy vọng người được ta cứu không phải người xấu, đừng để ta cảm thấy hối hận là được.” Lúc Triệu Kiến Lung quay trở về thì dưới chân đá trúng vật gì giống như cành cây, rọi đen dầu xem thì đó là một cái roi dài giống như một con rắn độc màu đỏ. Vừa nhìn thấy nàng đã có một cảm giác lo lắng cực độ. Có những cảnh tượng đôt nhiên xuất hiện trong đầu, lúc còn nhỏ cùng với phụ thân ra ngoài thì gặp kẻ thù, phụ thân vì bao vệ nàng mà đã bị bắt đi, đúng lúc nguy nan này thì từ đâu xuất hiện một cây roi luyện từ rắn đã cứu sống cha con được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn đó chỉ có 5 tuổi nên Triệu Kiến Lung không có ấn tượng gì với ân nhân đã cứu phụ tử nàng. Cây roi này nhìn có vẻ như là cây roi năm đó, và vì sao nó vô duyên vô cớ sao lại xuất hiện ở nơi này?Nếu như không phải bị vứt đi thì là không cẩn thận bị rơi lại, Triệu Kiến Lung ngay lập tức nghĩ đến người áo đen. Cây roi này có thể là của hắn, nếu như hắn thật sự là vị ân nhân năm đó thì việc hôm nay nàng làm chẳng phải là đúng với lẽ thường Kiến Lung gấp gáp đi kêu huynh trưởng sau đó kể chi tiết chuyện này sau đó đem người áo đen không rõ lai lịch này về này bị thương nặng như vậy chắc chắn đã đắc tội với một nhân vật lớn nào đó. Huynh muội họ cũng không ngốc, nên đem người này khiêng lên xe rồi dùng vật săn bắn che chắn lại sau để về phủ liền lập tức sai Đơn Chính thông báo cho phụ thân Triệu Trường Sơn nghe được chuyện này liền gấp gáp đến xem xem, trên mặt lộ ra vẻ tiếc nuối rồi vuốt râu nói “Cái roi này đích thực là cái roi năm đó, roi này trên thế gian chỉ có một, nghe nói đã rơi vào tay của giáo chủ phái Ngũ Độc ở Miêu Cương Thạch Trung Thiên rồi. Nhưng mà giáo chủ phái Ngũ Độc sao lại xuất hiện ở trung nguyên cơ chứ, sao năm đó lại cứu ta, ta còn tưởng rằng người cứu hai cha con ta không phải là Thạch Trung Thiên. Nhưng mà bao nhiêu năm nay vẫn không hề có tung tích của ông ấy. Hôm nay cai roi này lại một lần nữa xuất hiện, chỉ sợ là số mệnh đã định rồi, có lẽ chúng ta nên đợi người này tỉnh lại thì mới biết được chân tướng.”Nhị đệ Triệu Trường Lâm của Triệu Trường Sơn tinh thông y thuật, vì không để tin tức bị lộ ra ngoài nên đã nhờ nhị đệ trông nom chăm sóc. Nội thương của người áo đen rất nghiêm trọng, lại thêm mất máu quá nhiều, lần này chỉ sợ phải tốn thời gian dài để điều trị trong tiêu cục Trung Viễn hôn mê 7 ngày thì người áo đen mới tỉnh lại. Mạng của hắn cuối cùng cũng được cứu.

sơ tâm chưa dứt