sống không bằng chết đam mỹ

Chị và chồng là anh Nguyễn Văn Phước (còn gọi là anh Bảy, 52 tuổi) chung sống với nhau đã được 13 năm nhưng không hôn thú, không con cái. Anh Phước kiếm sống bằng nghề bán vé số còn chị Loan làm giúp việc. Tham gia nghi lễ lạ, người phụ nữ Hàn Quốc chết ngạt trong quan tài. Trải nghiệm "đám tang giả" thu hút mọi lứa tuổi từ thanh thiếu niên cho đến người già. Ảnh: nytimes.com. Kể từ khi mở cửa vào năm 2012, trung tâm này đã tổ chức lễ tang giả cho trên 25.000 người ở Nghi thức này không dành cho những người yếu tim, nhưng chàng thanh niên 29 tuổi người Mỹ Ellie Eshleman, lại có cái nhìn khá triết lý: "Tôi đam mê tìm hiểu về cái chết. Tôi muốn giúp khôi phục vị thế tâm linh của nó trong thế giới phương Tây. ĐỜI SỐNG SAU KHI CHẾT (THE LIFE AFTER DEATH) Tác giả C.W.Leadbeater Bản Dịch Tâm Như, Hè 2006 Sự chết không phải là một ông vua khủng bố nơi chốn âm ty, không phải là một bộ xương cầm lưỡi hái cắt đứt sợi chỉ sự sống, mà đúng hơn là một vị thiên thần cầm một Có người bị nguyên cả một võ đạn phòng không rớt dính trên lưng, chết máu còn chảy dầm dề. Toàn trại bị mấy mươi người chết, được khiêng về sắp từng hàng dọc trước sân trại, còn số bị thương được đưa đi cấp cứu ở nhà thương Long Khánh không biết bao Đam Mỹ Hài; Đam Mỹ Hay; Đam Mỹ Sắc; Thể loại. vậy còn không bằng trực tiếp chiến tử ở nơi này. Không phải là bọn hắn ham sống sợ chết, chỉ là bọn hắn quả thực không cam lòng cứ như vậy chết đi, đại thù chưa báo, cho dù có chết cũng chết không nhắm mắt Vay Tiền Cấp Tốc Online. Reads 202,167Votes 28,630Parts 89Ongoing, First published Feb 27, 2020Table of contentsWed, May 19, 2021Chương 1 Trò chơi bắt đầuWed, May 19, 2021Chương 2 Tâm tính sụp đổWed, May 19, 2021Chương 3 Bình yên trước cơn bãoWed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 5 Trật tự hỗn loạnWed, May 19, 2021Chương 6 Cắt nước mất điện đứt đường sốngWed, May 19, 2021Chương 7 Ngủ ngon mơ đẹp nhéWed, May 19, 2021Chương 8 Chúng nó điên hết rồiWed, May 19, 2021Chương 9 Án mạng bắt nguồn từ một rổ trái câyWed, May 19, 2021Chương 10 Phải hay trái?Wed, May 19, 2021Chương 11 Chờ đợi trong tuyệt vọngWed, May 19, 2021Chương 12 Tao cũng muốn cướp ngườiWed, May 19, 2021Chương 13 Tớ với cậu vừa gặp mà đã thânWed, May 19, 2021Chương 14 Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềmWed, May 19, 2021Chương 15 Tao SUPPORT, mày hốt mạngWed, May 19, 2021Chương 16 Sao trời sẽ không rơi xuốngWed, May 19, 2021Chương 17 Lương Diệc PhiWed, May 19, 2021Chương 18 Nghe nói cái này đánh đau hơnWed, May 19, 2021Chương 19 Tao không thích kẻ có lòng tham không đáyWed, May 19, 2021Chương 20 Tiễn Phật tiễn tới Tây ThiênWed, May 19, 2021Chương 21 Nụ hôn đầu của thiếu nữ Wed, May 19, 2021Chương 22 Tất cả người sống đều là kẻ địch Wed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 24 Cậu cần hơn so với chúng tôi đấyWed, May 19, 2021Chương 25 Chẳng phải ác quỷ ở ngay đây sao?Wed, May 19, 2021Chương 26 Đi thong thả không tiễn Wed, May 19, 2021Chương 27 Hãy để em bảo vệ anhWed, May 19, 2021Chương 28 Vào mà không biết chào hỏi hả, định hù dọa ai?Wed, May 19, 2021Chương 29 Hướng ngược lạiWed, May 19, 2021Chương 30 Cuộc chiến đoạt nướcWed, May 19, 2021Chương 31 Chết đi tên biến tháiWed, May 19, 2021Chương 32 Một chọi bốn mốtWed, May 19, 2021Chương 33 Tôi là anh trai của nóWed, May 19, 2021Chương 34 Đại ân đại đức không lời nào cảm tạ hết đượcWed, May 19, 2021Chương 35 Tăng cũng là cháoWed, May 19, 2021Chương 36 Mặt Trăng đuổi theo Mặt TrờiWed, May 19, 2021Chương 37 Chơi đập chuột vui vẻWed, May 19, 2021Chương 38 Không phải mày chết thì chính là tao sốngWed, May 19, 2021Chương 39 Không thể tránh khỏiWed, May 19, 2021Chương 40 Cửa thứ Nhất kết thúcWed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 43 Người chơi số 0, kẻ thù quốc dânWed, May 19, 2021Chương 44 Chúc mừng người chơi số 1 đạt thành tựu TRIPLE-KILLWed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 46 Tổ đội ba người cao, gầy-mập-thấpWed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 49 Cừu non lạc đườngWed, May 19, 2021Chương 50 Lường gạt dân lànhWed, May 19, 2021Chương 51 Hình như tôi gặp em ở đâu rồi thì phải?Wed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 53 Sống ở đời là phải có thẩm mỹ độc đáoWed, May 19, 2021Chương 54 Tiếng chuông báo thức chết chócWed, May 19, 2021Chương 55 Đại nghiệp tạo thuyềnWed, May 19, 2021Chương 56 Vậy mà cậu lại dám có điều chờ mongWed, May 19, 2021Chương 57 Nghịch lý tàu hỏaWed, May 19, 2021Chương 58 Ngã ngựa cả đôiWed, May 19, 2021Chương 59 Tổ đội hai Thánh phụ Wed, May 19, 2021Chương 60 Vườn bách thú cuồng nộWed, May 19, 2021Chương 61 Vòng tuần hoàn vô hạnWed, May 19, 2021Chương 62 Em trai, em thắngWed, May 19, 2021Chương 63 Lời mời tổ độiWed, May 19, 2021Chương 64 Thần tiên đánh nhauWed, May 19, 2021Chương 65 Tôi muốn nói với em rằngWed, May 19, 2021Chương 66 Không muốn bắn bằng tênWed, May 19, 2021Chương 67 Nhà tiên tri của tôiWed, May 19, 2021Chương 68 Ngược chiều ánh sángWed, May 19, 2021Chương 69 Thoát khỏi bản đồWed, May 19, 2021Chương 70 Em còn đẹp hơn cả vầng trăng ngoài kiaWed, May 19, 2021Chương 71 Em có thế nào cũng tốt cảWed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 73 Không hẹn ngày gặp lạiWed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Wed, May 19, 2021Chương 76 Đó là nhà tôi đấyWed, May 19, 2021Chương 77 Loài hoa nhân danh tình yêuWed, May 19, 2021Chương 78 Tổ đội câm-điếc-mù-mê ngủSat, Jun 12, 2021Chương 79 Bàn về việc sử dụng xe lăn sao cho đúng cáchTue, Jun 29, 2021Chương 80 Tự bê đá đập chân mìnhSat, Jul 10, 2021Chương 81 Bác sĩ J thật - Bác sĩ J giảFri, Jul 16, 2021Chương 82 Tạ Trì An yếu đuốiFri, Jul 30, 2021Chương 83 Ra đòn phủ đầuSun, Aug 1, 2021Chương 84 Bệnh nhân truyền nhiễmFri, Aug 6, 2021Sun, Aug 8, 2021Chương 86 Thuyền cướp biển vùng CaribbeanSat, Aug 14, 2021Chương 87 Cuộc đối thoại giữa hai NPCSat, Sep 4, 2021Chương 88 Chết có nuối tiếcSun, Sep 5, 2021Sat, Oct 23, 2021Tên truyện Đào sát sấm quan du hí Tạm dịch Chạy-hay-Chết Tác giả Mặc Y Bạch Editor Đông Vân Triều Thể loại Hiện đại, HE hoặc OE, cường cường, 1x1, kinh dị, tương ái tương sát[1], chủ thụ, ngọt sủng, vô hạn lưu[2]. [1] Tương ái tương sát càng đánh càng yêu. [2] Vô hạn lưu nhân vật chính di chuyển từ không gian này qua không gian khác theo một quy luật nhất định và để hoàn thành một sứ mệnh, nhiệm vụ nào đó được giao cho. Độ dài 113 chương Tình trạng bản gốc Hoàn thành Tình trạng bản dịch Đã drop Văn án Vào một sáng thứ hai nào đó kéo cờ, hiệu trưởng đang phát biểu trên bục đột nhiên nổ tung thành một bãi thịt vụn. Loa vẫn còn phát "Cửa thứ nhất Trò chơi Chạy-hay-Chết, xin được bắt đầu." Toàn trường hai ngàn thầy trò, mặt ai nấy đều ngơ ngác. - Quyển thứ hai công mới lên sàn, quyển thứ nhất anh Tạ na nừn SOLO. "Anh đây tên Giang Khoát, hai mươi tuổi, thân cao mét tám sáu, nặng một trăm năm mươi cân[3], sao Bạch Dương, bình sinh thích nhất là việc ngủ. Gặp em xong, thích nhất là em. Đương nhiên, anh không ngại kết hợp cả hai cái 'thích nhất' vào một chỗ đâu." [3] 1 cân = kg. "... Cút!" Sao có thể là cái đinh trong mắt khi em là người trong của anh. CHÚ Ý KHÔNG KHUYẾN KHÍCH REPOST, NẾU REPOST PHIỀN GHI ĐẦY ĐỦ CREDIT. BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, PHIỀN KHÔNG CHUYỂN VER.407đammỹ Reads 296,303Votes 9,496Parts 41Complete, First published May 09, 2019Table of contentsThu, May 9, 2019Thu, May 9, 2019Thu, May 9, 2019Thu, May 9, 2019Thu, May 9, 2019Thu, May 9, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Fri, May 10, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 11, 2019Sat, May 18, 2019Sun, Jul 21, 2019Fri, Oct 18, 2019Thu, Dec 26, 2019Mon, Jan 13, 2020Tue, Feb 4, 2020Wed, Feb 12, 2020Sun, Mar 15, 2020Sat, Apr 18, 2020Sun, May 24, 2020Tue, Apr 20, 2021Tue, Aug 10, 2021Tên truyện SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT Tác giả PHỒN TINH Thể loại Đam mỹ, hiện đại, ngược luyến tàn tâm, mỹ nhược thụ, lãnh khốc tra công, hắc bang, bạo lực... Tình trạng Đang tiến may also likeYou may also like Translation API About MyMemory Human contributions From professional translators, enterprises, web pages and freely available translation repositories. Add a translation Vietnamese English Info Vietnamese sống không bằng chết English to live without death Last Update 2023-04-29 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh sẽ sống không bằng chết. English this will be your hell. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Anonymous Last Update 2016-12-21 Usage Frequency 7 Quality Reference Vietnamese họ không bằng. English they're not equals. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese muốn sống không? English pay for it if you want to stay alive. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese là án sống, không phải chết! English it's a life sentence, not death. life! Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese - còn sống không? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese sống không nghĩ ngợi English living for the day worries far away Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese cuộc sống không ngủ. English it's a sleepless life, honey. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh muốn sống không? English do you want to live? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese - họ còn sống không? English - did they make it? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh ta còn sống không Last Update 2017-02-07 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese còn cậu, muốn sống không English now, do you wanna make it work? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh còn sống không đấy? English hey, are you alive in there? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese - có ai còn sống không? English - how many are left? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese anh đã dạy họ sống không chỉ bằng bánh mì. Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese malcolm còn sống không đấy? English is malcolm still alive? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese draco, nó còn sống không? English draco, is he alive? Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese nếu ngươi không nói, ta sẽ để ngươi sống không bằng chết. English if you refuse to speak, i'll make you beg for mercy Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Vietnamese cuộc sống không công bằng, không công bằng chút nào. English life ain't fair, not fair at all, Last Update 2016-10-27 Usage Frequency 1 Quality Reference Get a better translation with 7,317,599,100 human contributions Users are now asking for help We use cookies to enhance your experience. By continuing to visit this site you agree to our use of cookies. Learn more. OK Bên ngoài Ngô Diệc Phàm đứng ngồi không yên, tim hắn từ lúc Nghệ Hưng được đưa vào phòng phẫu thuật luôn đau nhói. Hắn sợ hắn rất sợ, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng biết sợ là gì, chỉ có Nghệ Hưng là người duy nhất khiến hắn biết như thế nào là sợ là yêu... Ba tiếng đồng hồ trôi qua cuối cùng đèn phòng phẫu thuật cũng tắt, bác sĩ chính phụ trách mổ cho Nghệ Hưng mở cửa bước ra. Ngô Diệc Phàm lập tức nhào đến túm lấy hai vai bác sĩ thật mạnh, vì quá khẩn trương và sợ hãi hắn không thể nào mở miệng bật thốt lên bất cứ chữ nào được. Bác sĩ hiểu hắn muốn hỏi gì, ông tháo khẩu trang y tế xuống mỉm cười nhìn hắn. "Phẫu thuật rất thành công, cậu ấy đã không sao rồi! Ngài cứ yên tâm..." Ngô Diệc Phàm như trút được gánh nặng bao nhiêu ngày qua khi biết Nghệ Hưng bị bệnh, hắn buông lỏng hai tay khỏi vai bác sĩ nhắm mắt lại một giọt nước mắt rơi xuống gương mặt đẹp trai. Là nước mắt vui vẻ hạnh phúc. Không chỉ Ngô Diệc Phàm, Lộc Hàm, Phác Xán Liệt và Vương Gia Nhĩ cũng vui mừng hạnh phúc không kém. Nhưng bọn họ còn chưa kịp hỏi khi nào được vào thăm Nghệ Hưng, liền nhìn thấy hai y tá trong phòng phẫu thuật sắc mặt tái nhợt chạy ra. "Bác sĩ Thái, không hay rồi...Vết mổ của bệnh nhân chảy rất nhiều máu không cầm máu lại được. Bệnh nhân còn liên tục bị sốc thuốc e rằng không ổn.... Người được gọi là bác sĩ Thái nghe y tá nói vậy ông liên vội vàng nhanh chóng vào phòng phẫu thuật lại, Ngô Diệc Phàm nụ cười trên mặt còn chưa tan liền cứng ngắc. Khi hắn phục hồi lại tinh thần lập tức xông lên muốn vào phòng phẫu thuật xem Nghệ Hưng, liền bị Phác Xán Liệt và Vương Gia Nhĩ nhanh tay túm lại. "Diệc Phàm, cậu bình tĩnh lại chút đi, Nghệ Hưng sẽ không sao, nếu bây giờ cậu xông vào làm sao mà bác sĩ chuyên tâm làm phẫu thuật cho em ấy được." Nghe Phác Xán Liệt nói như vậy Ngô Diệc Phàm mới không nổi điên xông vào nữa. "Phải, em ấy sẽ không sao em ấy nhất định sẽ không sao..." Ngô Diệc Phàm hai mắt vô hồn nhìn Phác Xán Liệt, trong miệng lẩm bẩm không ngừng rằng Nghệ Hưng không sao. Chơi với nhau từ nhỏ nhìn thấy Ngô Diệc Phàm như vậy Phác Xán Liệt không khỏi đau lòng, tuy gã thật lòng thích Nghệ Hưng nhưng chưa bao giờ có ý định cướp vợ của bạn. Chỉ vì nhìn thấy Ngô Diệc Phàm đối xử tàn nhẫn với Nghệ Hưng nên gã mới muốn đưa cậu đi, nếu ngay từ đầu hắn yêu thương tốt với Nghệ Hưng thì quan hệ giữa hắn và gã không rạn nứt như hôm nay. Phác Xán Liệt biết một khi Ngô Diệc Phàm yêu ai hắn sẽ yêu người đó đến chết, hắn có tính chiếm hữu rất mạnh thần kinh lại có vấn đề. Phác Xán Liệt sợ nếu Nghệ Hưng xảy ra chuyện gì không hay, Ngô Diệc Phàm chắc chắn sẽ không thể nào sống nổi... Cửa phòng phẫu thuật lại một lần nữa mở ra, lần này rất nhanh chưa đầy nửa tiếng. Bác sĩ Thái khác với khi nãy bước ra với gương mặt vui vẻ, lần này mặt ông tái nhợt cùng lo lắng. "Ah..."​Tiếng hét sợ hãi vang vọng khắp cả gian nhà Liễu muốn chạy nhưng hai chân lại không nghe theo sai bảo, nó cứ mềm nhũn làm cô ngã phịch xuống đất.​Thi thể không đầu, xoay người nhặt cái đầu của nó lên, rồi nó cứ cầm lấy cái đầu của mình như vậy, đi tới trước mặt Tịch Liễu "Ta chết rất thảm a..."​Rõ ràng nói mình chết thảm, nhưng nó lại cười, cười đến nỗi làm cho người ta sởn hết cả gai ốc.​"Yêu nghiệt!"​Bà xuất hiện, đứng chắn trước mặt Tịch Liễu, con quỷ kia lại điên cuồng kêu gào "Bà già đáng chết, ngươi chán sống rồi à?"​"Tịch Liễu, con mau chạy đi!"​Bà không quay đầu lại, nhưng bà vừa nói xong thì cửa nhà xác tự động mở ra.​Tịch Liễu khóc, cô biết mình không nên bỏ rơi bà " Con đi thì bà phải làm sao bây giờ?"​"Chạy mau!"​Bà không kịp đáp, xông lên đánh nhau với con ma Liễu cố gắng đứng dậy, chạy ra khỏi nhà xác.​Đứng tại cửa ra vào, Tịch Liễu nhịn không được quay đầu lại thấy bà bị con ma nữ kia đạp bay, sau đó nó còn tiến lên đá bà.​Một màn này đã hoàn toàn kích thích đến Tịch Liễu!​"Ah."​Tịch Liễu hét lên, cô liều lĩnh chạy về phía con ma nữ, bà đã vì cô mà chết qua một lần rồi, cô không thể để bà tiếp tục vì cô mà phải chịu những loại thống khổ này.​"Muốn chết!"​Con ma nữ nghênh đón Tịch Liễu với một nụ cười hung tàn, đầu của nó bay lên, miệng mở rộng muốn cắn mặt Tịch Liễu.​"A..."​Tịch Liễu vô thức che mặt, chợt nghe thấy một tiếng mở to mắt vừa hay nhìn thấy đó là đầu của con ma nữ đang va đập vào tường.​Hiên Viên Mặc đứng chắn trước mặt cô, hai mắt lạnh băng nhìn cái đầu người đnag nằm lăn lóc trên mặt đất, âm thanh lạnh lẽo như đến từ địa ngục truyền ra "Nói cho lão gia tử, nếu ông ta còn tiếp tục nhúng tay vào chuyện của bổn tọa thì bổn tọa tuyệt đối sẽ không khách khí!"​Con ma nữ không dám thốt lên một lời nào, đột nhiên biến mất.​Hiên Viên Mặc xoay người, thấy Tịch Liễu đã chạy qua chỗ của bà cô.​"Bà, con xin lỗi." Tịch Liễu nghẹn ngào không nói lên lời, bà bị như vậy đều là do cô làm hại.​Bà cười lắc đầu "Tịch Liễu nghe lời, không khóc, không khóc."​Thân thể của bà dần dần trở nên trong suốt, Tịch Liễu thấy vậy liền khóc to "Bà!"​"Đồ ngốc, bà chỉ đi đầu thai thôi, mười tám năm sau sẽ lại là một trang hảo hán." Bà vươn tay, lau đi nước mắt trên mặt Tịch Liễu, sau đó hóa thành không khí.​"Bà!"​Tịch Liễu ngồi dưới đất, khóc đến nỗi toàn thân phát run.​Người thân duy nhất của cô trên thế giới này cứ như vậy mà biến mất, chỉ còn trơ trọi mỗi mình cô sống lẻ loi trên cõi đời này.​"A..."​Hét khàn cả giọng, Tịch Liễu nhìn về phía Hiên Viên Mặc kêu to "Tôi sống không bằng chết, anh đã hài lòng chưa?"​Hiên Viên Mặc không trả lời, yên lặng biến mất.​Tịch Liễu không biết mình nên ra khỏi cái nhà xác này như thế nào, cô theo chỉ dẫn của y tá, chờ đời họ tới đưa cô ra.​Thời điểm đi đưa tro cốt đã là giữa trưa ngày hôm sau.​Tịch Liễu ôm hũ tro cốt đi trên đường cái, ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu vào người vậy mà cô lại cảm thấy thân thể mình rất lạnh.​Bà không còn nữa rồi!​Trên đời này sẽ không còn ai giống như bà, vì cứu cô mà ngay cả mạng sống của mình cũng không cô còn phải đi về, đối mặt với con ma đáng sợ kia.​Tịch Liễu không muốn quay về, cô ngồi trên một chiếc ghế dài ở ven đường, lặng lẽ nhìn xe cộ qua lại tấp nập, miệng lầm bầm lầu bầu Bà ơi, bà nói xem, con sống còn có ý nghĩa gì?"​"Bà ơi, con nhớ bà lắm, con đi tìm bà được không?"​Người qua lại trên đường ngẫu nhiên sẽ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô, nhưng không có ai dừng chân lại.​Nước mắt chậm rãi rơi xuống, rơi lên hũ tro cốt.​Tịch Liễu hy vọng kỳ tích xuất hiện, bà có thể đứng ở trước mặt cô, lộ ra nụ cười yêu thương, cưng chiều giống như ngày đây chỉ là một giấc mộng, lúc cô tỉnh lại thì mọi thứ sẽ trở về như cũ, bà đang ở trong nhà, chờ cô trở về để dạy dỗ một trận. Dịch giả Đỗ Gia Đại ThiếuTrong không khí tràn ngập mùi dược thuốc, gió thu thổi nhẹ từng cửa hàng dược liệu nhỏ bé nằm trên con hẻm nhỏ lát đá xanh phía Tây Bắc Hàn Sơn Thành. Trên tấm biển hiệu khắc to ba chữ lớn đỏ quạch, đậm mùi cổ xưa Trân Dược bước chân phá vỡ sự yên lặng của cả con hẻm thiếu niên thân hình gầy yếu, mặt tái nhợt như tờ giấy trắng. Bước chân của hắn lảo đảo vô lực, thân hình lắc lư không vững, nhìn qua có cảm giác chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể đem hắn đẩy ngã. Đôi bàn tay bẩn thỉu của hắn đang nắm chặt một cái bao tải.“Hộc…hộc…”Thiếu niên đứng trước cửa Trân Dược Phường thở khẽ vài tiếng, sau đó xoay người bước vào trong cửa hàng. Bao tải bị hắn đặt dưới chân, cánh tay run run lấy ra một chiếc khăn tay có thuê một đoá hoa màu đen, chầm chậm lau hết mồ hôi trên là Diệp tại hắn vừa là đồng tử, cũng là chủ nhân duy nhất của Trân Dược Đồng nắm lấy khăn tay, ngẩng đầu lên nhìn bảng hiệu trước mặt. Đôi mắt vốn trong trẻo của hắn dần hiện lên vẻ phức tạp. Hắn thống hận nơi đây, nhưng lại không muốn rời bỏ. Nơi này đối với hắn giống như Địa Ngục, nhưng đồng dạng lại là một chốn bình an với hắn.“Thiếu chủ đã về!”Một lão nhân lưng còng, bộ dáng gần đất xa trời, tay chống quải trượng đầu rồng, tập tễnh bước vào cửa. Thanh âm của lão trầm thấp khàn đặc, nhìn bề ngoài giống như là không sống tiếp được vài năm nữa.“ Khụ… khục”Ánh mắt của Diệp Đồng trở lại vẻ ban đầu, miệng ho khan vài tiếng. Hắn vội lấy khăn tay lau đi vết máu đen vừa tràn ra khoé miệng, một tay giơ chiếc bao tải lên, gật đầu nói “Đã trở về.”“Đã tìm được Huyết Linh Chi và Khô Cốt Thảo chưa?” Lão nhân lưng còng Đồng đi vào, lướt ngan qua lão nhân, vừa đi vừa nói ”Huyết Linh Chi chín mươi năm tuổi, Khô Cốt Thảo một trăm hai mươi năm, nhưng mà Lam Ngân mà lão già kia để lại đã dùng hết rồi.”“Hết rồi thì đành vậy.” Nghe được lời thiếu niên, khuân mặt lão nhân giãn ra vài phần vui mừng. Quay người đi phía sau Diệp Đồng, thoả mãn cười nói” Tìm được hai loại chủ dược này, thiếu chủ hẳn có thể duy trì thêm hai tháng.”Bước chân lảo đảo của Diệp Đồng vẫn không dừng lại, hắn lạnh nhạt nói ”Dược nô, ta biết rõ ta còn có thể sống bao lâu! Ngươi đừng có lải nhải như vậy, mau đi nấu thuốc, ta sắp không kiên trì được.”Lão nhân lưng còng vẫn giữ bộ dáng tươi cười, làm như không quan tâm đến lời nói của Diệp Đồng “ Thiếu chủ, bây giờ chỉ sợ không thích hợp. Cửa hàng nhà ta đang có khách a.”“Hả?” Thân hình Diệp Đồng dừng lại, ánh mắt nhìn về chiếc xe hoa lệ đang dừng trước ngõ, nhíu mày hỏi “ Đến cầu dược sao”Lão nhân lưng còng nói “ Đúng là đến cầu dược”“Cứ để họ chờ đi.”Diệp Đồng tiếp tục bước nhanh hơn, đi qua hành lang mái vòm, lại trực tiếp đi qua luôn đình viện phía trước. Làm như không thấy bên trong đình viện có ba đạo thân ảnh đang khoanh chân xếp bằng bên trong, theo hành lang đi thẳng về hướng Thiên trong đình viện có ba người, một lão nhân tóc bạc trắng tuổi chừng thất tuần mặc trường bào hoa lệ màu trắng, một vị phu nhân thuỳ mị, áo dài màu lam, cuối cùng là một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp tựa như huyền nữ hạ ba người nhìn thấy Diệp Đồng đi về hướng thiên viện, lại thấy lão nhân lưng còng đang tiến lại chỗ mình.“Người kia là ai?”Vị trung niên mỹ phụ kia nhìn lão nhân lưng còng hỏi.“Haha, đó là thiếu chủ nhà ta.”Trung niên mỹ phụ cau mày, thân hình nhanh nhẹn lao ra, chặn đường của Diệp Đồng, hừ lạnh nói “Này, ngươi đã trở về, liền nhanh đi luyện dược cho chúng ta. Nếu như vì ngươi chậm trễ, không kịp trị bệnh cho trưởng bối trong nhà chúng ta, ngươi chịu nổi hậu quả không?”“Không chờ thì cút!” Diệp Đồng dừng bước, trong mắt hàn quang lập loè, phảng phất như một đầu hung thú đang nhìn chằm chằm nữ nhân trước Đồng tức giận…Linh hồn hắn như đang bành trướng tốc độ ngày càng nhanh!Về phía trung niên mỹ phụ kia, nàng ngây dại nhìn Diệp Đồng, dường như không tin vào điều mình nghe bao nhiêu năm chưa có ai dám nói lời cuồng vọng như thế với mình? Đã bao nhiêu năm nàng chưa gặp được người kiêu ngạo như thế này?Hình như, từ khi tiếp nhận Trương Thị thương hội cách đây mười mấy năm, đã không có ai dám lớn lối, ương ngạnh với mình? Thế mà giờ đây, cái tiểu gia hoả này, dám…“Thiếu chủ đã nói, không chờ thì cút.”Lão nhân lưng còng chậm rãi chống quải trượng đến bên cạnh mỹ phụ trung niên, vẻ mặt tươi cười của hắn biến mất, thay vào đó là sự lạnh phụ trung niên giận giữ, một cỗ khí thế hung hăng vênh váo bộc phát, nghiêm mặt quá “ Cho các ngươi luyện dược là diễm phúc của các ngươi, đừng có mặt dày không biết xấu hổ, mau luyện dược cho chúng ta, bằng không..”“Hừ, bằng không thì thế nào?”Lão nhân lưng còng bỗng nhiên đứng thẳng, khí tức mạnh liệt từ trên người hắn phát ra, lộ ra sát cơ cùng khí tức bá đạo “Mặt mũi là tự mình kiếm được, không phải là các ngươi cho, tuy rằng lã chủ nhân nhà ta… Nhưng còn chưa đến đám người các ngươi tới thị uy. Cút!”“Híttt… hà...”Mỹ phụ trung niên lộ vẻ hoảng sợ, thân thể run rẩy không tự chủ mà lùi nằm mơ cũng không nghĩ đến, lão nhân lưng còng bộ dáng tuổi già sức yếu này lại có thể bộc phát ra khí thế hung mãnh như vậy. Cảm giác đứng trước mặt nàng không phải là lão già mà là một con Hồng Hoang mãnh thũ, tuyệt thế hung vật.“Chung Dĩnh, không được vô lễ.”Lão giả mặc trường bào hoa lệ quát một tiếng. Ánh mắt mang theo vài phần kiêng kị, vừa tiến lên vừa ôm quyền, áy náy nói “Tiểu nữ vô lễ, mong hai vị thứ lỗi. Nếu thiếu chủ bây giờ đang bận vậy chúng ta chờ là được. Để xin lỗi, chúng ta nguyện trả gấp đôi tiền thuốc.”“Thiếu chủ?” Lão nhân lưng còng quay người về phía Diệp Đồng, tựa hồ đang xin ý thể Diệp Đồng run rẩy, sắc mặt hắn càng thêm trắng bệch, máu tươi tràn ra từ cuống họng bị hắn nuốt ngược trở lại, tuy nhiên vẫn có một dòng máu tươi theo khoé miệng hắn tràn ra lấy khăn lau vết máu trên khoé miệng, chậm rãi giơ cánh tay lên “Gấp mười”Nói Đồng lại gian nan cất bước về phía Thiên viện, cước bộ của hẵn càng thêm phù phiếm, thân thể run rẩy như một lão nhân gần đất xa Chung Dĩnh vẻ mặt giận dữ, đang định nói gì đó nhưng lại thấy vết máu trên khoé miệng Diệp Đồng, vẫn là im thái của thiếu niên kia…Trong ánh mắt của nàng, phía trước kia không phải là một thiếu niên, mà là một lão già gần đất xa trời, tuỳ thời có thể dầu hết đèn tắt. Phụ thân Trương Phẩm Thọ của nàng cùng thiếu nữ khuynh thành kia đều cùng có loại suy nghĩ này.“Hắn, ổn chứ…”Trong ánh mắt thiếu nữ xinh đẹp kia hiện lên một đạo dị sắc, quay đầu hỏi lão nhân lưng nhân phất tay cắt ngang lời thiếu nữ, thần sắc lo lắng biểu hiện trên khuân mặt. Hắn do dự một lát, rồi trầm giọng “Các ngươi ra bên ngoài chờ đi.”Dứt nhân lưng còng cũng bước về phía cổng vòm Thiên chân của lão sải nhanh, tiếp cận Diệp Đồng, thấp giọng nói ra “Thiếu chủ chờ một chút, lão nô lập tức phối dược cho người!”“Khục khục…”Diệp Đồng dừng bước, đưa bao tải cho lão nhân, lại lấy ra chiếc khăn tay đen thêu hoa lúc mát thổi nhẹ, từng phiến lá vàng rơi như bướm bay, phủ đầy mặt đường đá xanh. Bên trong phòng, từng đợt đàn hương bắt đầu tán ra, tràn ngập trong không tường đen, cửa sổ đóng phòng là một cái bàn bát tiên màu đỏ như máu, trên mặt bàn có đặt một cái đỉnh lô cao nửa thước. Thân lô tối đen, bóng loáng, hoa văn Bàn Long được điêu khắc tỉ mỉ đẹp đẽ. Bên trong phòng còn có một cái quan tài màu tím, đang tản ra từng đợt hàn tài đặt trong một cái thùng đá. Trong thùng chất đầy đá lạnh. Bên trong hàn khí lượn nhân lưng còng đứng bên cạnh thùng đá, nhìn thân thể run rẩy của Diệp Đồng, thấp giọng “Thiếu chủ, bách độc dịch thể đã phối luyện xong, ngươi mau dùng.”Diệp Đồng gật nhẹ đầu, đợi lão nhân ly khai liền đóng cửa phòng lại. Hai tay run run bắt đầu cởi quần da trắng, cơ bắp hình giọt mà!Phía trên lớp da trắng nõn như mỡ dê đấy, lại có từng vết sẹo ngắn dài không đồng nhất giao thoa nhau, nhìn thấy mà giật mình.“A…”Diệp Đồng bước vào thùng đá, ngâm mình trong chất lỏng sền sệt màu xanh lá cây. Lập tức cảm giác đau đớn giống như thuỷ triều lan khắp toàn thân hắn, xung quanh hắn như có ngàn vạn mũi kim châm đâm vào. Diệp Đồng không kìm được, rên đến tê tâm phế liệt!Đau đến tận cốt tuỷ!Từ nhỏ đến lớn, Diệp Đồng đã trải qua nỗi đau như thế trăm ngàn lần. Cảm giác thống khổ như bị phanh thây xé xác, như vừa lướt qua địa khoanh chân ngồi trong thùng đá, bảo vệ chặt tâm thầm, bắt đầu vận chuyển tâm pháp của Tẩy Tuỷ Độc Kinh. Nếu không phải tu luyện bộ vô thượng công pháp Tẩy Tuỷ Độc Kinh này suốt mấy năm qua, có lẽ hắn đã chết ngàn vạn lần, đừng nói đến việc còn phải từng giây từng phút trấn áp đạo thần hồn kia…Dược là cũng là kéo dài sinh mạng của mình, hắn cần phải lấy độc trị trong nội nhân lưng còng chậm rãi bước ra sân Thiên viện. Thân thể của hắn run run một cái, đột nhiên đứng thẳng lên. Ánh mắt thâm thuý nhìn ba người ở trong đình viện một cái rồi chuyển hướng nhìn về phía đại môn, sát cơ ẩn hiện trong lát sau, lão nhân hướng về phía đại điện nói “Kính mong ba vị lập tức rời khỏi nơi đây, nếu không chốc nữa có tai hoạ giáng xuống, chớ trách lão nô không nhắc nhở trước.”Trương Phẩm Thọ nhăn mày, trầm mặc không nói gì. Về phần thiếu nữ xinh đẹp kia thì lộ vẻ kinh ngạc, quay đầu nhìn ra phía đại Chung Dinh lại không kiềm chế được, khuôn mặt xinh đẹp toát ra vài phần phẫn nộ “Nhận được dược thuốc, chúng ta sẽ đi ngay. Hừ, chỉ bằng vài câu doạ nạt cũng nghĩ đuổi chúng ta đi sao?”“Không chịu đi sao?”Sát cơ trong mắt lão nhân lưng còng vẫn còn nguyên, nhưng trên khuôn mặt lại hiện tiếu ý cổ quái “Cũng được, các ngươi tuỳ tiện a.”Vù…ù…Trên tường viện bỗng xuất hiện ba đạo thân ảnh quỷ mị. Một tên trong đó đứng ra nói, thanh âm mỉa mai “ Haha, không nghĩ đến nô tài của lão cẩu Độc Ma Hoắc Lam Thu lại có lương tâm đến vậy! Sinh tử của ba con sâu cái kiến này mà ngươi cũng để ý đến…”Ánh mắt lão nhân lưng còng chợt rực sáng như đuốc, gắt gao nhìn lão giả đầu trọc đứng đầu, lạnh giọng nói ra “Âm Dương lão quái… Mục Vô Thiên!”

sống không bằng chết đam mỹ