sổ bệnh án truyện tranh
Sổ Bệnh Án [Tới 235: Tình Yêu Sẽ Khiến Ta Quay Về Năm Ấy] [Next Chapter 235] | Vlognovel - Đọc là nghiện | Đọc truyện mới nhất, đọc truyện hay, đang hot Sổ Bệnh Án Tác giả: Nhục Bao Bất Cật Nhục Nhóm dịch: 3 1 lượt Lịch ra mắt 3,746 Lượt xem Đang tiến hành Trạng thái 424 Tổng chương hiện tại Thể loại Ngược Đam Mỹ Giới thiệu
Giói thiệu bệnh án : • 1. Bệnh nhàn : Trần X X nữ giói, 32 tuổi. Tìí mùa hè đến giờ, đàu nặng như bị bố, ngực khó chịu yhư thát, miệng nhạt chán ăn, rêu lưới trấng nhớt, mạch Nhv rioàn. Đây là cảm nhiễm hàn tà, bên trong lại tổn thương do thấp khí.
Hoàng hôn gió thổi phất tuyết trắng sa mành, tranh sơn dầu dường như dày nặng quang mang từ hơi sưởng bệ cửa sổ lưu chiếu tiến vào. Có lẽ là lúc ấy, sinh bệnh lại cô độc nam hài tử quá đáng thương, Tạ Thanh Trình luôn luôn lạnh lẽo vô tình ánh mắt, thế nhưng nhiều
Sổ Bệnh Án Chương 155: Chị nghĩ nhiều ít thôi Màu nền Font chữ Segoe UIPalatino LinotypeSource Sans ProRobotoPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial Cỡ chữ -22px+ Chiều rộng khung -100%+ Dãn dòng -180%+ Trở Về Mặc Định ← Chương trước Chương sau → Lúc Tạ Tuyết quay về sảnh lớn khách sạn, vẫn còn đang ngẩn ra.
Đọc truyện tranh; Tần Việt cúi đầu mở cái túi ra, rút ra quyển sổ bệnh án đã dùng lần trước, chỉ hàng chữ hán mà ngay cả mẹ của bác sĩ cũng không thể nhận ra nổi, nói với Thư Kế Nghiệp: "Trong này viết, em đã không còn di chứng gì nữa."
Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, Đi đến phòng tranh, đồ đạc của cô vẫn còn giữ lại. Tống Hoài Thừa nhắm nghiền hai mắt, sổ bệnh án bị anh nắm đến nỗi nhăn nhúm lại. Một loại cảm xúc không tên bao phủ cả trái tim
Vay Tiền Cấp Tốc Online. Reads 511,094Votes 40,263Parts 200Complete, First published Aug 14, 2021Table of contentsSat, Aug 14, 2021Chương 2 Khi ấy tôi còn là học sinhSat, Aug 14, 2021Chương 3 Ngay từ ban đầu tôi đã có mâu thuẫn với anh taSun, Aug 15, 2021Chương 4 Khi gặp lại tôi rủ mắt nhìn anh taMon, Aug 16, 2021Chương 5 Anh ta ly hôn rồiTue, Aug 17, 2021Chương 6 Vẫn phải hẹn hòWed, Aug 18, 2021Chương 7 Anh ta hỏi tôi lái xe thế nàoThu, Aug 19, 2021Chương 8 Lại coi tôi thành người hầu để sai khiếnFri, Aug 20, 2021Chương 9 Tôi không để ý tới anh ta, tôi chỉ muốn thổ lộ với cô ấySat, Aug 21, 2021Chương 10 Hôm tỏ tình lại có chuyện xảy raSun, Aug 22, 2021Chương 11 Anh ta trở thành con tinMon, Aug 23, 2021Chương 12 Hung thủ hoá thành ánh lửaTue, Aug 24, 2021Chương 13 Chúng tôi sống sót sau tai nạnWed, Aug 25, 2021Chương 14 Nhắc lại chuyện đã qua và bí mậtThu, Aug 26, 2021Chương 15 Chúng tôi cùng ngủ trên chiếc giường sô phaFri, Aug 27, 2021Chương 16 Nhưng lại cãi nhau tới chia taySat, Aug 28, 2021Chương 17 Tôi và anh ta bị nhốt chungSun, Aug 29, 2021Chương 18 Nhớ tới ngày ấy anh ta từ chứcMon, Aug 30, 2021Chương 19 Cuối cùng cũng không cãi nhau nữaTue, Aug 31, 2021Chương 20 Vậy mà tôi lại bị anh ta phát hiệnWed, Sep 1, 2021Chương 21 Cô ấy bị tôi phát hiệnThu, Sep 2, 2021Chương 22 Anh ta bị tôi hại tới phát sốtFri, Sep 3, 2021Chương 23 Vụ án giết người chúng tôi bị cuốn vào vẫn chưa kết thúcFri, Sep 3, 2021Chương 24 Anh ta vào phòng khách sạn của tôiSat, Sep 4, 2021Chương 25 Tôi hôn anh taSun, Sep 5, 2021Chương 26 Sau khi tỉnh rượuMon, Sep 6, 2021Chương 27 Anh ta đi gặp Trần MạnTue, Sep 7, 2021Chương 28 Tôi cũng gặp Trần MạnWed, Sep 8, 2021Chương 29 Anh ta ăn gianThu, Sep 9, 2021Fri, Sep 10, 2021Chương 31 Anh ta thật sự không biết xấu hổSat, Sep 11, 2021Chương 32 Tôi thật sự quá oan uổngSun, Sep 12, 2021Chương 33 Anh ta tự chui đầu vào lướiMon, Sep 13, 2021Chương 34 Vậy đổi bạn diễn thôiTue, Sep 14, 2021Chương 35 Haiz, lại gặp án mạngWed, Sep 15, 2021Chương 36 Tôi cầm điện thoại Tạ Thanh TrìnhThu, Sep 16, 2021Chương 37 Thứ đâm chết cha mẹ anh taFri, Sep 17, 2021Chương 38 Tạ Thanh Trình, tôi chưa từng quên anhSun, Sep 19, 2021Chương 39 Cô ấy cũng chưa từng quên nỗi hậnMon, Sep 20, 2021Chương 40 Cùng nhau ngăn cản họ thôiWed, Sep 22, 2021Chương 41 Bởi vì chân tướng chưa bao giờ là vô nghĩaSat, Oct 2, 2021Chương 42 Anh nói cho tôi biết, chân tướng là gìSun, Oct 3, 2021Chương 43 Không thể tin nổi, sự thật lại là vậyMon, Oct 4, 2021Tue, Oct 5, 2021Chương 45 Sống chết của anh ta chẳng là gìThu, Oct 7, 2021Chương 46 Vẫn luôn lừa gạt tôiFri, Oct 8, 2021Sun, Oct 10, 2021Wed, Oct 13, 2021Thu, Oct 14, 2021Chương 50 Tôi không còn như trước kiaSun, Oct 17, 2021Chương 51 Tôi muốn anh ta cúi đầu với tôiSun, Oct 17, 2021Chương 52 Muốn cùng anh ta rơi vào vực sâuWed, Oct 20, 2021Chương 53 Muốn anh ta nằm trong tay tôiFri, Oct 22, 2021Chương 54 Nhưng tôi không trả tiềnSun, Oct 24, 2021Chương 55 Tôi không có trốn nha!Mon, Oct 25, 2021Chương 56 Tôi không có bắt chước anh ta nhé!Sat, Oct 30, 2021Chương 57 Chỉ là một dòng chữ xămWed, Nov 3, 2021Chương 58 Anh ta không phải thần linhFri, Nov 5, 2021Chương 59 Chỉ là một người bạn gái mà thôiSun, Nov 7, 2021Tue, Nov 9, 2021Thu, Nov 11, 2021Fri, Nov 12, 2021Chương 63 Không, anh ta không thơmSat, Nov 13, 2021Chương 64 Nhưng nóng quáSun, Nov 14, 2021Tue, Nov 16, 2021Chương 66 Không nhịn nổiThu, Nov 18, 2021Sun, Nov 21, 2021Chương 69 Tôi hẹn anh ấy đi xem phimSat, Nov 27, 2021Chương 70 Hôn anh ấy ở quán barSun, Nov 28, 2021Chương 71 Dường như điên cuồngTue, Nov 30, 2021Chương 72 Tôi chính là kẻ điênThu, Dec 2, 2021Chương 73 Vì sao tôi là kẻ điênSat, Dec 4, 2021Chương 74 Vì sao anh phải rời điMon, Dec 6, 2021Chương 75 Tạ Thanh Trình, anh trả lời tôi điWed, Dec 8, 2021Chương 76 Trần thiếu tuyệt vờiFri, Dec 10, 2021Chương 77 Anh họ tuyệt vờiSun, Dec 12, 2021Chương 78 Tôi nhận quay cảnh nóngTue, Dec 14, 2021Chương 79 Anh xem tôi quay thế nàoFri, Dec 24, 2021Chương 80 Anh nghe tôi nói nhỏTue, Dec 28, 2021Chương 81 Tôi hôn anh trong cơn mưa Tue, Dec 28, 2021Chương 82 Gặp lại người năm ấyWed, Dec 29, 2021Chương 83 Anh cũng bị bệnh ưThu, Dec 30, 2021Chương 84 Anh không chịu nói ra chân tướng ưFri, Dec 31, 2021Chương 85 Bọn tôi lại gặp vụ án nguy hiểmSat, Jan 1, 2022Chương 86 Bị nhốt cùng nhauSun, Jan 2, 2022Chương 87 Anh từng là toàn bộ chỗ dựa của tôiSun, Jan 2, 2022Chương 88 My heart will go onMon, Jan 3, 2022Chương 89 Năm anh ấy mười ba tuổiMon, Jan 3, 2022Chương 90 Bí mật của anh ấyTue, Jan 4, 2022Chương 91 Anh ấy thay đổi ước mơWed, Jan 5, 2022 Chương 92 Anh ấy là ánh sáng quay trở vềFri, Jan 7, 2022Chương 93 Anh ấy là con người bí ẩnSat, Jan 8, 2022Chương 94 Anh ấy trải qua nỗi khổ biệt liSun, Jan 9, 2022Chương 95 Đổi cho anh quay về bờTue, Jan 11, 2022Chương 96 Đồng loại của tôiThu, Jan 13, 2022Chương 97 Không giống nhauFri, Jan 14, 2022Chương 98 Giày cao gót đỏSat, Jan 15, 2022Chương 99 Em có thể tới nhà anh ăn Tết khôngSat, Jan 22, 2022Chương 100 Sao cô ta có thể tới nhà anh ăn Tết!Mon, Jan 24, 2022Chương 101 Sao cô ta có thể nói với anh như thếTue, Jan 25, 2022Chương 102 Chỉ có em hiểu anh nhấtMon, Jan 31, 2022Chương 103 Tạ Thanh Trình anh phải chịu trách nhiệm với emTue, Feb 1, 2022Wed, Feb 2, 2022Chương 105 Không nói nên lờiThu, Feb 3, 2022Chương 106 Ngắm nhìn bóng dáng anhFri, Feb 4, 2022Chương 107 Giúp anh điều traSat, Feb 5, 2022Chương 108 Sao cô ta lại tới tìm anhSun, Feb 6, 2022Chương 109 Tại anh quyến rũ người khácMon, Feb 7, 2022Chương 110 Em rất muốn hôn anhWed, Feb 9, 2022Chương 111 Chúng tôi có manh mốiThu, Feb 10, 2022Fri, Feb 11, 2022Chương 113 Tôi gặp được ai?Fri, Feb 11, 2022Chương 114 Tôi gặp dì taSat, Feb 12, 2022Chương 115 Bọn tôi tới tiệm mát-xaSun, Feb 13, 2022Chương 116 Trông thấy xác chếtMon, Feb 14, 2022Chương 117 Anh ơi anh lái xe đỉnh quáTue, Feb 15, 2022Chương 118 Tạ Thanh Trình, vì sao anh phải đối xử với em như thếWed, Feb 16, 2022Chương 119 Em muốn giết cô taThu, Feb 17, 2022Chương 120 Không giết cũng khoét timFri, Feb 18, 2022Chương 121 Anh lại gọi em là nhóc quỷSat, Feb 19, 2022Chương 122 Tình cảm riêng bị nhận thấySun, Feb 20, 2022Chương 123 Lại tới hội sở Không DạMon, Feb 21, 2022Chương 124 Gặp lại nơi hội sởTue, Feb 22, 2022Chương 125 Yêu anh đau lắmWed, Feb 23, 2022Chương 126 Lại còn, yêu anhThu, Feb 24, 2022Chương 127 Anh à, anh nói lý chút điFri, Feb 25, 2022Chương 128 Em muốn theo đuổi anhSat, Feb 26, 2022Chương 129 Nghiêm túc theo đuổi anhSun, Feb 27, 2022Chương 130 Băng ghi hình bí ẩnMon, Feb 28, 2022Chương 131 Tình địch tránh hết ra cho tôiTue, Mar 1, 2022Chương 132 Cách thiếu niên theo đuổi tình yêuWed, Mar 2, 2022Chương 133 Khiến anh vui vẻ một chút là tốt rồiThu, Mar 3, 2022Chương 134 Có thể để tôi làm một lần không thế!!Fri, Mar 4, 2022Chương 135 Bọn tôi sẽ không từ bỏSat, Mar 5, 2022Chương 136 Em muốn đi cùng anhSun, Mar 6, 2022Chương 137 Tiến vào tổng bộMon, Mar 7, 2022Chương 138 Trần Mạn xuất hiệnWed, Mar 9, 2022Chương 139 Lựa chọn sinh tửFri, Mar 11, 2022Chương 140 Anh chủ động hôn emSun, Mar 13, 2022Chương 141 Đang động lòngTue, Mar 15, 2022Chương 142 Anh hút một điếu thuốc lá nữ*Thu, Mar 17, 2022Chương 143 Hồi âm làm em động lòngSat, Mar 19, 2022Sun, Mar 20, 2022Chương 145 Người phụ nữ mặc đồ đỏ ấyMon, Mar 21, 2022Wed, Mar 23, 2022Fri, Mar 25, 2022Chương 148 Trần ai lạc địnhSat, Mar 26, 2022Chương 149 Càng ngày càng mất khống chếMon, Mar 28, 2022Chương 150 Thật lòng chúc mừngTue, Mar 29, 2022Chương 151 Đêm sinh nhật tuổi hai mươi ấyWed, Mar 30, 2022Chương 152 Sự mập mờ bị phát hiệnFri, Apr 1, 2022Chương 153 Mặc sức tuôn chảyMon, Apr 4, 2022Chương 154 Chẳng thể dằn ái dụcWed, Apr 6, 2022Chương 155 Chị nghĩ nhiều ít thôiFri, Apr 8, 2022Chương 156 Bí mật của anhSat, Apr 16, 2022Chương 157 Em không chạm vàoTue, Apr 19, 2022Chương 158 Khó có thể nói nên lờiFri, Apr 22, 2022Chương 159 Cuối cùng cũng kiên quyết hạ quyết tâmSun, Apr 24, 2022Chương 160 Lại một lần nữa, anh rời điWed, Apr 27, 2022Chương 161 Chậm rãi chia xaSat, Apr 30, 2022Chương 162 Em rể chết tiệtMon, May 2, 2022Chương 163 Giận tới mức anh ngất xỉuTue, May 3, 2022Chương 164 Giận tới mức bà ta phát cuồngWed, May 4, 2022Chương 165 Thêm một người nữa giận cũng đượcThu, May 5, 2022Chương 166 Tôi nói rõ với tình địchSat, May 7, 2022Chương 167 Anh đừng khócSat, May 7, 2022Chương 168 Anh đừng không cần emSun, May 8, 2022Chương 169 Anh đừng không gặp emMon, May 9, 2022Chương 170 Chấp nhận cuộc hôn nhân nàyTue, May 10, 2022Chương 171 Chẳng thể nào ngờ tớiThu, May 12, 2022Fri, May 13, 2022Chương 173 Sự kiều diễm trong đám cướiSat, May 14, 2022Chương 174 Nói rõ với Lữ tổngSun, May 15, 2022Chương 175 Lại thêm một người bày tỏMon, May 16, 2022Chương 176 Tình địch chạm mặtThu, May 19, 2022Chương 177 Chiếc khuyên ấy lại xuất hiệnSat, May 21, 2022Chương 178 Manh mối nối lạiMon, May 23, 2022Chương 179 Người ấy từ biệtTue, May 24, 2022Chương 180 Đi tới nơi đất kháchWed, May 25, 2022Chương 181 Bước lên bảo tọaFri, May 27, 2022Chương 182 Tôi là Hạ tổng mớiFri, May 27, 2022Chương 183 Anh nghi ngờ em ưFri, May 27, 2022Chương 184 Vậy đối đầu thôiFri, May 27, 2022Chương 185 Bắt đầu hành độngFri, May 27, 2022Chương 186 Chỉ anh mới có thể lừa emFri, May 27, 2022Fri, May 27, 2022Chương 188 Chân tướng để lạiFri, May 27, 2022Chương 189 Lá bùa bay xuốngFri, May 27, 2022Fri, May 27, 2022Chương 191 Anh cảm thấy em sẽ hận anh chứMon, May 30, 2022Chương 192 Tới nơi đất khách xa xôiThu, Jun 2, 2022Chương 193 Tựa như cố nhân vềSat, Jun 4, 2022Tue, Jun 7, 2022Chương 195 Chúng tôi gặp lạiThu, Jun 9, 2022Chương 196 Anh có kẻ thay thế rồiSat, Jun 11, 2022Chương 197 Thành che chở người khác rồiTue, Jun 14, 2022Chương 198 Lại hẹn gặp anh lần nữaThu, Jun 16, 2022Chương 199 Tổn thương lẫn nhauSat, Jun 18, 2022Chương 200 Lại còn đối đầu với anhSun, Jun 19, 2022Chương 201 Thủ đoạn hèn hạ tôi cũng làmSun, Jun 19, 2022TÁC GIẢ Nhục Bao Bất Cật Nhục Edit Chu Beta Đang beta lại Tình trạng bản gốc Hoàn 254 chương Tình trạng edit Hoàn GIỚI THIỆU Mặt người dạ thú điên khùng công x thích dạy đạo lý lạnh lùng ly hôn thụ. Câu chuyện về thiếu niên mắc bệnh tâm thần đặc biệt và bác sĩ lạnh lùng. Niên hạ. Nhắc nhở ấm áp Cốt truyện yêu đương ngốc nghếch, không theo phép tắc, mìn gì cũng có lại còn rất máu chó, bạn đu bạn giỏi. Chậm nhiệt, chưa giải quyết vấn đề, nghi ngờ phạm tội, bệnh lạ. Nội dung yêu đương là chém bậy chém bạ. Bối cảnh tiểu thuyết là đô thị hiện đại không có thực, câu chuyện xảy ra không nằm trên quốc gia của chúng ta, không ở trong xã hội thật sự, xin đừng KY, xin đừng hô hào nhảy hố, xin đừng khảo chứng, nội dung tiểu thuyết y học chứng bệnh tình hình trị liệu quy chế trị liệu đã để bác sĩ chuyên ngành xem xét, kết quả đánh giá là không hề có thật mà cũng chẳng có tính khoa học, đơn giản là viết bậy viết bạ, KHÔNG THỂ COI LÀ THẬT ĐÂU NHA. Nhắc nhở của editor CÓ YẾU TỐ RAPE VÀ 7749 HỐ MÌN KHÁC, NẾU CHẤP NHẬN ĐỌC, VUI LÒNG KHÔNG ĐẢ KÍCH TÁC GIẢ! Tag Niên hạ, tình yêu đô thị, ngược luyến tình thâm. Nhân vật chính Tạ Thanh Trình, Hạ Dư Phối diễn Nhóm nhân vật phụ Chủ đề các đồng chí, xin đừng khuất phục trước khó khăn nhé. Vẫn câu cũ, bản edit chỉ đảm bảo độ chính xác khoảng 80%, nếu có sai sót mong mọi người góp ý thêm, xin cảm ơn!
"Lách cách".Hết thảy bóng tối bỗng sáng bừng, màn ảnh chớp động, hình ảnh dần hiện là một gian phòng ký túc xá cho nhân viên nhà trường, khu cũ nhất có tuổi đời trăm năm nằm tít trong góc cùng của toà nhà, tại nơi hiu quạnh, học viện hơn phân nửa là đẩy các giáo viên trẻ tuổi xanh tươi mơn mởn vào này nhìn từ ngoài vào lát gạch đỏ cùng trắng khá đẹp, dây leo thường xuân xanh tươi lan ra xinh xắn động lòng quấn quanh toà nhà xanh biển cũ, ai đi ngang qua cũng đều không nhịn nổi liếc nhìn mấy bận, có may mắn trở thành giáo viên, tới khi đi vào mới chợt nhận thấy—— hoá ra căn phòng này đã tu sửa lâu năm, trong mặt tường toàn dấu vết loang lổ, giống như để lộ vẻ mỏi mệt sau vô số lớp trang mỏi tới mức ngay cả TV kỹ thuật số cũng chẳng có, phân cho mỗi căn phòng ở tầng ký túc xá, đều là chiếc TV truyền hình cáp loại hộp có thể nói là cổ lỗ sĩ."Khu vực trung hạ lưu Trường Giang liên tục có mưa to đến bão..." Thiếu niên đi qua hàng hiên vào cửa, cửa sổ thuỷ tinh phòng thường trực để lọt ra âm thanh chương trình TV, bà lão trực ban trước kia lần nào cũng ngăn cản cậu làm ồn "Này, bạn học nhỏ cậu có hiểu gì không đó? Đây là ký túc xá giáo viên, là nơi giáo viên ở, tên học trò như cậu đừng có chạy qua chạy lại suốt thế chứ." Nhưng hôm nay, bà lão không chất vấn cậu nữa, hoặc vì bà đang ngẩn ra, già rồi mắt cũng mờ, trong đêm tối không nhận thấy cậu đi ngang lên thẳng tầng ba, gõ lên tấm cửa sắt quen thuộc két một tiếng mở ra, cô gái trong cửa ló đầu ra "Là cậu à?" Thiếu niên nhỏ giọng đáp "Cô giáo Tạ." Cho dù đã rất muộn, thiếu niên lại là khách không mời mà tới, nhưng cô là giáo viên của cậu, cũng là người có quan hệ thân thiết nhất với cậu trong trường, cô gái sau nỗi ngạc nhiên ngắn ngủi, vẫn mời cậu vào một ly trà, thêm gừng thái lát, trời bên ngoài đổ mưa, cô cảm thấy hơi lạnh ẩm ướt trên người thiếu niên, trà gừng có thể xua Tạ đặt chén trà còn toả hơi nóng lên bàn trà trước mặt cậu "Về khi nào thế?" "Hôm nay vừa về ạ." Thiếu niên lúng túng đứng trước sô Tạ "Ngồi đi." Lúc này cậu mới ngồi xuống, tay siết lại trên đầu gối, câu nệ, không chạm vào chén trà kia."Về sao không nói với cô muộn vậy rồi, vẫn có xe tới trường à?" "...!Dạ." "Thế việc nhà kia giải quyết sao rồi?" Thiếu niên im lặng chốc lát, cúi đầu gảy gảy vết rách trên quần bò mình."Mẹ em vẫn muốn cho em thôi học..." Cô Tạ trầm là sinh viên rồi, học trò chọn học hay không học, nhà trường không có quyền can thiệp, cô từng nói chuyện với mẹ thiếu niên trước mắt, hứa sẽ miễn giảm học phí cho gia đình đặc biệt khó khăn, hy vọng mẹ có thể cho phép đứa nhỏ này học cho xong đại học đã vất vả thi người mẹ kia lại sắc bén mà từ chối—— "Đọc sách gì chứ? Học tiếng Trung? Có ai mà không nói tiếng Trung Quốc hả? Mấy người rặt một lũ lừa tiền!" Cô kiềm giọng bình tĩnh phân rõ phải trái với người mẹ "Cậu bé rất có thiên phú, chị xem, cũng đã năm hai rồi, bỏ dở nửa chừng không phải rất đáng tiếc ư? Huống chi đợi sau khi học xong hết hai năm nữa rồi ra ngoài, em ấy cũng tìm được một công việc tốt trong xã hội, tôi từng hỏi em ấy, sau này em ấy muốn làm giáo thành tích của em ấy, thi vào biên chế giáo viên cũng không thành vấn đề, đây là giấc mơ của cậu bé, công việc của giáo viên lại ổn định..." "Nó không làm nổi giáo viên gì hết! Cô cũng không phải chưa thấy mặt nó!" Câu đầu tiên của bà mẹ như đao cùn đánh xuống, chém vào giữa dòng điện vô Tạ cảm thấy rất giận dữ, nhưng cô cũng không biết nên đáp trả lại thế nào. "Giờ tôi sẽ cho nó về làm công! Trong nhà không có tiền! Không cần lãng phí thời gian nữa! Khuôn mặt đó—— khuôn mặt đó...!Đọc sách, sao mà có thể được! Có trường nhà ai nhận một giáo viên như thế cơ chứ!" Đó là gương mặt thế nào? Trong phòng cô Tạ thắp một bóng đèn sợi đốt, công suất thấp, sáng mờ mờ, nhưng vẫn chiếu sáng được gương mặt thiếu mặt cậu, cô Tạ đã nhìn rất quen rồi, cho dù là ai lần đầu nhìn thấy gương mặt này, cũng đều hít ngược một hơi khí lạnh—— nửa gương mặt âm dương, cũng không biết đã sinh bệnh gì, vết xanh xanh tím tím lan từ trán bao phủ tới cổ, như giấu giếm phần da bị thối mà rợn người, lồ lộ vẻ không bình thường."Có bệnh!" "Đừng tới gần nó, không khéo lây bệnh mất." "Eo! Đồ âm dương!" Cậu dần lớn lên cùng khuôn mặt này, với tiếng chửi rủa lẫn cười nhạo như hình với vì có bệnh, bệnh mà không biết che giấu, xấu mà chẳng biết tránh né, thiếu niên từ nhỏ đã chịu đủ loại dè cho có cố gắng học tập, lại ôn hoà chung sống với người khác, cậu vẫn như con ác long chạy dưới ban ngày, không nhận được bất cứ đối xử công bằng rất ít người như cô Tạ, có thể nhận ra nửa khuôn mặt bình thường của cậu kia rất nhu thuận, là hoà luôn hoà nhã mà lẳng lặng chịu hết dè bỉu của mọi người, có đôi khi bản thân còn phối hợp cười giễu, giống như bản thân cậu thật sự đã làm chuyện gì rốt cuộc thì cậu có làm gì sai chứ? Trong mắt cô Tạ thấy, cậu là người học hành nghiêm túc nhất, trung thực an phận nhất, phân vào một nhóm nhỏ cũng lẳng lặng làm nhiều việc khác bắt nạt cậu, cậu cũng luôn tốt tính chịu đựng, không hề nói nhiều."Không sao đâu, cô ạ, cô chịu tâm sự với em, em đã rất vui trước em ở xóm, người ta thấy em đều né đi, tới tận giờ chẳng có ai có thể chú ý nghe em nói vài câu như cô cả." "Các bạn học cũng tốt lắm, ít nhất không hề lấy gạch đánh em." Cậu nói hết sức bình thản, nhưng đầu cúi gằm mãi, vai cũng khom xuống, tấm lưng dài gánh vũ nhục nặng nề, khiến cột sống cậu cũng khác thường, bị ép cô lại nói với cậu "Sau buổi tự học tối chỉ cần em đồng ý, có thể tới tìm cô để phụ đạo riêng, có gì không hiểu, cần cô giúp, cứ việc mở miệng." Cậu cười cười hết sức ngại ngùng, nửa khuôn mặt bình thường lộ chút vẻ xấu hổ hồng biết cậu hai năm, đã quen với việc cậu khom lưng, tới gõ cửa phòng ký túc của cô, mang luận văn, tản văn đã viết cẩn thận của cậu, thậm chí có cả thơ ca đưa cho cô, mong cô chỉ buổi này có rất nhiều người thích mắng chửi, lại rất ít người thích làm lại cố chấp viết bạn học cười nhạo cậu, người quái dị viết ra thứ ghê tởm này kia, ghê muốn chết, còn ghê hơn cả da mặt như vỏ nho thối của cười cười, thành thành thật thật viết giờ, ngay cả phần quyền hạn này cậu cũng chẳng có Tạ nghĩ tới chuyện phía trước, lòng thổn thức, thương hại nhìn đứa trẻ trước niên nói "Lần này em tới, là để tạm biệt mai em phải đi rồi." "Về quê sao?" "...!Vâng, coi là vậy đi." Thiếu niên ngừng một lát "Cô à, nếu bệnh của em không phải trên mặt, mà là ở nơi khác người ta không trông thấy, mọi người sẽ đối xử tốt với em hơn một tốt biết bao." Hốc mắt cô Tạ rốt cuộc không nhịn nổi mà đỏ lên, chuyện tới bước này rồi, cái gì cố được cũng đã cố, tiếc là cô dù sao cũng không phải người nhà của cậu, cô không thể đưa ra quyết định cuối cùng, cũng không thể cứu được cảnh thiếu niên eo hẹp đi theo từng ngày, mẹ hối hận khi để đứa nhỏ này ra ngoài học, trong nhà dù sao vẫn còn một đứa con thứ thân thể mạnh khoẻ, mới học tới trung học, đứa có bệnh kia gọi về lẹ lẹ, có thể để đứa nhỏ khoẻ mạnh ra cảm thấy bà ấy làm vậy cũng chẳng có gì sai, là một người mẹ, cũng phải cân nhắc tới gia cảnh, bà ấy rất công bằng."Em...!Lần trước em để lại chỗ cô, bài luận văn muốn cô xem giúp em, cô còn chưa sửa xong hết——" Cô Tạ cảm thấy mình cũng sắp nhịn không nổi mà rơi nước mắt, hoảng hốt đổi đề tài."Nhưng trước đó cô đọc hết sức cẩn thận, em có muốn trì hoãn chút hẵng làm thủ tục thôi học đầy đủ không, chờ cô phê ý xong..." "Không được đâu ạ." Cậu lắc đầu cười, "Trời vừa sáng, em phải đi rồi." Cô hết sức hối hận, vì sao lại cảm thấy vẫn còn thời gian? Vì sao không kéo dài thêm một đêm? Lại vì sao, muốn dạo phố, tán gẫu, bắt đầu cuộc trò chuyện dong dài chẳng ý nghĩa ấy? Nơi đây có giấc mộng của học trò sắp tan vỡ, còn có một trái tim ngừng đập, dù cô là giáo viên cuối cùng của cậu, cũng không thể tặng cho giấc mộng của cậu một bó hoa chia tay."Thực xin lỗi..." "Có gì đâu ạ." Cậu nói, "Nhưng em có viết một bài thơ tay cuối cùng, em có thể tặng nó cho cô không?" Cô vội gật lấy từ túi sách ra cho cô xem, trang giấy rất mỏng, cầm trong tay tựa như chẳng có chút sức đọc xong từng câu từng chữ, là một bài thơ tình viết rất quyến luyến, nóng bỏng nhiệt liệt, lại thật cẩn thận, cô từng đọc rất nhiều thứ về tình yêu mà các bậc thầy đã "Khi nào được dựa bên rèm, để trăng chiếu cả đôi ta ngấn lệ ráo khô?" của cổ nhân, cho tới "Đôi mắt ta lại càng đẹp hơn, bởi trong mắt ta có người" của hiện tại, nhưng giờ khắc này, tựa như chẳng bằng trang giấy mà thiếu niên đưa không hề nói thẳng ra thứ gì, như thể nói thẳng ra là sự thiếu hụt của luật niên là một nhà thơ, biết mất đi ý thơ, ở nơi tình yêu xa vời, cũng sẽ chỉ sót lại nỗi rối bời."Kỷ niệm để lại cho cô." Khuôn mặt xấu xí và gương mặt bình thường đều viết lên sự dịu dàng."Thực xin lỗi, cô, em thật sự không mua nổi món quà nào để tặng cho cô hết." "Chẳng có gì tốt hơn thứ này cả." Cô khom người xuống, nén nỗi nghẹn ngào, "Em, em ăn chút gì đó nhé, cô lấy trà bánh cho em." Tìm khắp nơi, bình ổn lại được cảm xúc của bản thân, cô Tạ cầm một hộp bánh quy bơ đặt lên bàn niên lễ phép cảm ơn, dưới ánh nhìn chăm chú của cô Tạ, rốt cục cũng cẩn thận nâng chén trà lên, lại rụt tay về, nhẹ kêu "Nóng quá." Cô chạm thử "Sao vậy? Ấm mà." Nhưng vẫn thêm chút nước lạnh cho niên thích ăn bánh quy nhất, nhâm nhi từng chút từng xong uống xong, đêm hẵng còn nói "Cô ơi, em nán lại ở chỗ cô đọc sách một lát có được không?" "Đương nhiên là được." Thiếu niên mỉm cười, có hơi bất đắc dĩ "Cũng sắp phải đi rồi, cuối cùng còn làm phiền cô như vậy." "Không sao hết, em nán lại thêm một lát cũng được...!Đúng rồi, sau khi em về, cho cô địa chỉ đi, cô sẽ để ý mà gửi cho em một phần sách thông minh như vậy, kỳ thật cho dù có tự học...!Cũng chẳng kém chút nào hết." Cô Tạ chỉ có thể nói chuyện phiếm để an ủi, "Có gì cần giúp đỡ, có thể gửi thư tới tìm cô." Thiếu niên nhìn cô "Cảm ơn." Ngừng một lát."Nếu ai cũng giống cô, thì có lẽ..." Cậu cúi đầu, không nói thêm gì ký túc cô nhiều nhất là sách, vì vẻ ngoài cậu xấu xí, bệnh tình lộ rõ, mỗi lần tới tiệm sách đều trở thành tiêu điểm, cô mới mời cậu tới ký túc giáo viên, đưa sách mình cất giữ cho cậu niên cứ vậy ở trong ký túc giáo viên đọc sách một đêm, như chỉ cần có một đêm này, sẽ mang hết toàn bộ chữ nghĩa về quê của rất hiếm khi có thời gian cho bản thân như vậy, từ trước cậu chẳng ở lại quá muộn, vì lo rằng mình sẽ làm phiền tới công việc và lúc nghỉ ngơi bình thường của các thầy hôm nay lại là ngoại Tạ không trách cậu tuỳ hứng vào ngày cuối cùng, chính bản thân cô cũng thức tới tận nửa đêm với cậu, quả thực có chút mệt, bất giác dựa vào bên bàn mơ màng, cô nghe thiếu niên bỗng nhiên lại nói với cô "Cô Tạ." Cô mơ màng đáp cậu một tiếng."Còn có một chuyện, em muốn xin lỗi cô." "Trước đây trong ban mất đồ...!Mấy thứ linh tinh của các học trò ấy, kiếm sao cũng không thấy, làm hại cô bị phê thứ đó, kỳ thật là do em lấy." Cô mơ mơ màng màng ngạc nhiên choàng tỉnh, nhưng thân thể rất nặng nề, nặng tới mức không dậy niên có vẻ đau xót nói "Nhưng em không cần mấy thứ đó, một chút tiền em cũng chẳng họ chế giễu em như vậy, trong lòng em kỳ thật có oán hận...!Em ném hết túi của họ vào đống cổ khổ, sau đó thiêu đó họ có nghi ngờ tới em, nhưng cô lại chẳng hỏi đến em câu nào, còn giúp em mở đường thật người làm chuyện này, đúng là em chứ không hề sai." "Em không có dũng khí để thừa nhận, em chỉ là người bình thường trong mắt mỗi một người thôi, thậm chí còn là một người tốt nữa." "Người đó chính là cô." "Cô à, có phải em rất giả tạo không?...!Nhưng nếu ngay cả cô cũng thất vọng về em, em không biết nên làm gì bây giờ là người duy nhất tán thành với em trong cuộc đời này." Hắn nói xong lời cuối cùng, giọng càng lúc càng mắt lại trong veo, gần như trong suốt, tựa đã trút được gánh nặng."—— Chuyện hối hận cuối cùng em từng làm chính là chuyện này...!Cô Tạ, thật sự là không thể làm gì của em hình như chuyển từ trên mặt em, tới tâm lý của em có kiếp sau, em thật sự rất muốn làm một người bình thường...!Em không muốn bị bệnh tới mức ngay cả tư cách yêu đương cũng chẳng có." "Cô Tạ..." Gió lao xao thổi vào cửa sổ, thổi trúng trang giấy trên bàn bay đi, như lá cờ chiêu đó, tất cả quay về im lặng. Trà lạnh trên Tạ tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau, nhận ra mình ngủ trước bàn học một đêm, trong phòng rất sạch sẽ, thiếu niên là người lễ phép hiểu chuyện, nhưng ngày ấy hắn không đợi tạm biệt giáo viên hẵng dọn đồ rời tránh khỏi lòng có chút hụt hẫng, cô đứng dậy, mắt còn mông lung ngái ngủ đi vào phòng đầu nhìn bàn trà lại thấy—— Cả người như rơi vào thùng nước đá, hoảng hốt mở to đôi mắt! Trà hôm qua cô mang cho thiếu niên, đã đóng lại thành băng, nhưng...!Nhưng...!Trong phòng rõ ràng ấm áp tận hai mươi bảy hai mươi tám độ! Sao lại vậy? Sao lại thế? Cô trợn tròn mắt tìm khắp phòng, càng lúc càng nhiều dấu vết khiến lòng cô nguội lạnh—— hộp sắt bánh quy bơ, hôm qua rõ ràng cô thấy thiếu niên đã ăn, nhưng giờ ngay cả một miếng cũng chẳng trà trong chén đông cứng thành băng, nhưng vậy còn chưa hết, còn thứ cuối cùng—— Cuối cùng, trang thơ tình hàm súc kia, nội dung trên đó cô đã thuộc nằm lòng, lá thư chia tay cậu viết tặng cũng chẳng nói, tới tận giờ không hề có trang giấy kia...!Cô gần như run rẩy, bỗng "Ting" một tiếng, điện thoại rung lên, sợ hãi khiến cô nhảy dựng, vội chộp lấy, hoá ra là thư khẽ thở hắt ra, lại nhớ ra gì đó trong giấc mơ, vì thế nhanh chóng gọi vào điện thoại thiếu tim đập cùng rung động với tiếng máy."Alo?" Kết nối người nhận điện thoại là một người phụ nữ trung niên quen thuộc, thô lỗ, nhưng lúc này lại mang theo tiếng khóc nức nói qua nói lại mấy câu với mẹ thiếu niên đầu dây bên rơi thẳng vào một chiếc hố đen không đáy, lao nghe thấy—— "..." "Lại là các người! Lại là các người! Tôi còn chưa tìm tới mấy người nữa đấy! Các người thật sự tự mò tới đây!" Người phụ nữ trách mắng, những gì nói trước đó cô Tạ đã chẳng thể nhớ nổi, trong đầu cô gần như trống rỗng, chỉ nghe thấy tiếng gào thét thê lương như gậy đập xuống "Nó chết rồi! Chết rồi!" Máu như hoá rồi? "Đều tại mấy người mê hoặc hết!! Nó cãi nhau với tôi, chạy ra ngoài, ngoài trời đổ mưa lớn, cảnh sát nói, ở đó có một đoạn điện hở..." Tai cô Tạ ong chửi rủa nặng nề hoà lẫn tiếng kêu khóc, cô lại chỉ miễn cưỡng nghe được hai câu, như ma như quỷ, như cuộc chia ly không thuộc về thế phụ nữ ở đầu dây bên kia, đau đớn kêu chói tai "Còn tìm gì nữa? Còn tìm cái gì đây?!" —— "Hôm qua đã là ngày đầu thất của nó rồi!".
Stormi Chương 1 Gương mở “Cành cạch”. Mọi thứ chuyển từ tối sang sáng, màn hình chớp nháy, hình ảnh bắt đầu hiện lên. … Đây là ký túc xá dành cho nhân viên trong trường học, là tòa nhà nằm ở góc hẻo lánh nhất trong dãy tòa nhà của ngôi trường cũ kỹ trăm năm tuổi, vị trí xa tít tắp, học viện cho hơn phân nửa số giáo viên trẻ tuổi qua đó ở. Bên ngoài tòa nhà lát gạch đỏ thềm trắng trông vô cùng đẹp mắt, thường xuân vươn dây leo xanh mướt quấn quanh tòa nhà kiểu phương Tây cổ kính, ai đi ngang qua cũng nhịn không được phải nhìn thêm vài lần, song những người may mắn trở thành thầy giáo vào rồi mới vỡ lẽ —— Thì ra tòa nhà này đã được xây dựng từ rất lâu, vách tường bên trong đã bong tróc nhiều lớp, hệt như một gương mặt mỏi mệt chẳng biết đã đắp bao nhiêu lớp phấn son. Mỏi mệt đến mức ngay cả một chiếc TV truyền hình kỹ thuật số cũng không có, mỗi phòng trong ký túc xá chỉ được cấp cho một chiếc TV truyền hình cáp có thể nói chẳng khác gì đồ cổ. “Vùng trung và hạ lưu sông Trường Giang liên tục xuất hiện những cơn mưa xối xả…” Thiếu niên bước qua lối vào hàng lang, tiếng chương trình TV len lỏi ra khỏi cửa kính phòng thường trực, bác gái trực ban xưa nay luôn ngăn cậu lại mà trách mắng “Ầy, bạn nhỏ à cháu có hiểu không? Đây là ký túc xá dành cho nhân viên trường, nơi các giáo viên ở, một học sinh như cháu đừng có chạy vào trong này mãi.” Thế mà hôm nay bác gái chẳng buồn chất vấn cậu, có lẽ là bà đang ngẩn người, hoặc là luống tuổi nên mắt mờ, không cảm giác được cậu đi ngang qua trong bóng tối. Cậu lên thẳng lầu ba, gõ vang cánh cửa sắt quen thuộc. Cửa “két” một tiếng mở ra, người phụ nữ ngồi bên trong ló đầu hỏi “Là em à?” Thiếu niên nhỏ giọng đáp “Cô Tạ.” Dẫu cho đã muộn lắm rồi, thiếu niên còn là khách không mời, nhưng cô là cô giáo của cậu, cũng là người có quan hệ mật thiết nhất với cậu trong trường học, thế nên sau phút chốc kinh ngạc, cô vẫn mời cậu vào phòng mình. Pha một tách trà, cắt lát gừng cho vào, bên ngoài mưa tầm tã, cô cảm nhận được trên người thiếu niên ướt át mà lạnh lẽo, trà gừng nóng có thể giúp xua lạnh. Cô Tạ đặt tách trà bốc hơi nóng lên bàn trà trước mặt cậu thiếu niên “Về hồi nào thế?” “Hôm nay mới vừa về.” Thiếu niên co quắp đứng trước sô pha. Cô Tạ nói “Mau ngồi đi.” Bấy giờ thiếu niên mới ngồi xuống, siết tay đặt trên đầu gối, dè dặt không dám chạm vào tách trà kia. “Sao về mà không báo trước cho cô biết. Muộn thế này rồi vẫn còn xe buýt đến trường à?” “… Vâng.” “Vậy chuyện trong nhà xử lý sao rồi?” Thiếu niên im lặng chốc lát, cúi đầu moi cái lỗ rách trên quần jeans của mình. “Mẹ em vẫn muốn cho em nghỉ học…” Cô Tạ lặng thinh. Đã là sinh viên đại học rồi, học sinh chọn học hay không học, nhà trường không có quyền can thiệp. Cô Tạ đã nói chuyện với mẹ của thiếu niên trước mặt, hứa rằng sẽ xin miễn giảm học phí cho gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, hy vọng bà có thể cho phép đứa con vất vả lắm mới thi đậu đại học được học hết bốn năm. Nào ngờ người mẹ kia lại kiên quyết từ chối —— “Học cái gì? Học tiếng Trung hả? Ai mà không biết nói tiếng Trung? Các người lừa tiền thì có!” Cô Tạ ôn tồn nói lý lẽ với bà ta “Cậu bé có năng khiếu lắm, bà xem, đã lên năm hai rồi, bỏ dở nửa chừng không phải rất đáng tiếc sao? Huống chi chờ hai năm nữa học xong bước ra ngoài xã hội, cháu nó cũng dễ dàng tìm việc. Tôi có hỏi cháu rồi, sau này cháu muốn làm thầy giáo. Với thành tích của cháu, thi biên chế giáo viên hoàn toàn không thành vấn đề, đây là ước mơ của cháu, công việc giáo viên lại ổn định…” “Nó không làm thầy giáo được đâu! Đâu phải cô chưa nhìn thấy cái bản mặt của nó!” Câu này của người mẹ như đao cùn chém xuống, chém ngay giữa dòng điện vô hình. Cô Tạ vô cùng phẫn nộ, tiếc rằng cô không biết nên đáp trả thế nào. “Bây giờ tôi muốn nó về nhà đi làm! Trong nhà không có tiền! Đừng lãng phí thời gian! Cái mặt đó —— Cái mặt đó… Học rồi thì làm sao! Trường nào sẽ nhận một thầy giáo như vậy!” Đó là một gương mặt thế nào? Trong phòng cô Tạ có mở một ngọn đèn dây tóc, số watt thấp nên mờ mờ ảo ảo, song vẫn rọi sáng gương mặt của thiếu niên. Gương mặt của cậu, cô Tạ đã nhìn mãi thành quen, nhưng bất cứ ai mới nhìn thấy lần đầu cũng sẽ hít một hơi —— Gương mặt nửa âm dương, không biết đã từng bị bệnh gì, vệt xanh xanh tím tím kéo dài từ trán đến tận cổ, giống như giấu một lớp da thối. Nhìn mà rợn cả người, trần trụi bất bình thường. “Có bệnh!” “Đừng tới gần nó, có khi sẽ lây bệnh đó.” “Ê! Người âm dương!” Cùng cậu lớn lên với gương mặt này, chính là mỉa mai và thóa mạ như bóng đuổi theo hình. Bởi vì có bệnh, bởi vì bệnh đến mức không biết giấu thế nào, xấu đến mức không biết tránh làm sao, từ nhỏ thiếu niên chịu đủ mọi khinh miệt. Dẫu cho cố gắng học hành cách mấy, hoặc cố gắng kết thân với người ta cách mấy, cậu vẫn không khác gì một con rồng hung ác bay lượn giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng bao giờ được đối xử công bằng. Hiếm ai giống như cô Tạ đây, nhìn ra được nửa bên mặt bình thường của thiếu niên rất đỗi ngoan ngoãn và dịu dàng. Cậu luôn chịu đựng những lời chế nhạo của mọi người trong một sự dịu dàng chết lặng, đôi khi bản thân còn cười hùa một tiếng, như thể mình thật sự đã làm chuyện gì sai. Nhưng rốt cuộc cậu đã làm gì sai? Cô Tạ nhận thấy rằng, lúc cậu nghiêm túc nhất luôn là lúc đọc sách, bao giờ cũng ngoan ngoãn nền nếp, được phân vào tổ cũng luôn luôn im lặng ôm đồm nhiều việc nhất. Người khác bắt nạt cậu, cậu vẫn tốt tính nhẫn nhịn, không phản bác gì nhiều. “Không sao đâu cô, cô chịu nói chuyện với em là em vui lắm rồi. Trước đây em sống trong thôn, người khác thấy em là đi đường vòng ngay, trước giờ chưa có ai chịu lắng nghe em nói vài câu như cô cả.” “Các bạn học cũng tốt lắm, chí ít không có cầm gạch đánh em.” Thiếu niên nói với giọng bình thản, nhưng đầu luôn cúi gằm, bờ vai cũng còng xuống, thời gian dài gánh nỗi nhục nặng nề đã khiến cột sống của cậu bị biến dạng, bị đè cong. Sau đó cô Tạ lại nói với cậu “Chỉ cần em đồng ý, sau tiết tự học tối em có thể đến tìm cô phụ đạo riêng, có gì không hiểu hay cần cô giúp đỡ, em cứ việc mở miệng.” Thiếu niên cười thẹn thùng, nửa bên mặt bình thường thoáng đỏ lên vì ngượng. Cô Tạ quen cậu hai năm nay, đã quen với việc cậu mang tấm lưng còng đến gõ cửa ký túc xá của mình, đưa luận văn và tản văn, thậm chí là thơ ca mà mình đã viết cho cô xem, nhờ cô chỉ điểm hộ. Thời buổi này rất nhiều người thích mắng cha mắng mẹ, nhưng lại hiếm ai thích viết thơ. Thiếu niên lại cố chấp mà viết. Các bạn học cười nhạo cậu, bảo rằng thằng xấu xí viết thứ đồ xấu xí, hủ lậu muốn chết, còn hủ lậu hơn cái da mặt như nho thối của mày. Thiếu niên chỉ cười cười, thế rồi vẫn thật thà viết tiếp. Vậy mà bây giờ, một chút quyền hạn nhỏ nhoi này cậu cũng không còn nữa. Cô Tạ nhớ đến chuyện lúc trước, trong lòng thổn thức không thôi, dùng ánh mắt thương hại nhìn cậu trai trước mắt. Thiếu niên nói “Lần này em đến đây là muốn từ biệt cô. Ngày mai em phải đi rồi.” “Về quê à?” “… Vâng, xem như là vậy đi.” Khựng lại giây lát, thiếu niên nói “Cô ơi, nếu bệnh của em không nằm trên mặt mà nằm ở nơi người khác nhìn không thấy, có lẽ mọi người sẽ thân thiện với em hơn. Vậy thì tốt biết bao.” Cuối cùng hốc mắt của cô Tạ cũng không kiềm được mà đỏ lên, chuyện đến nước này, giúp được cái gì cô đã giúp hết rồi, tiếc rằng nói cho cùng cô cũng không phải người là nhà của cậu, cô không thể đưa ra quyết định cuối cùng, cũng không cứu được cậu. Gia cảnh của thiếu niên ngày sau tàn tạ hơn ngày trước, người mẹ kia hối hận vì đã cho đứa con này đi học, dù sao trong nhà vẫn còn một đứa con thứ lành lặn và khỏe mạnh, mới học đến trung học, gọi đứa có bệnh về là có thể cho đứa khỏe mạnh ra ngoài rồi. Bà cảm thấy mình chẳng làm gì sai, là một người mẹ, bà phải cân nhắc đến hoàn cảnh gia đình, bà làm vậy là hết sức công bằng. “Em… Luận văn lần trước em đặt ở chỗ cô nhờ cô xem giúp em, cô còn chưa sửa xong hết ——” Cảm thấy mình sắp không nén được nước mắt, cô Tạ cuống quýt đổi đề tài. “Nhưng phần đầu cô đọc cẩn thận lắm, hay là em chờ một chút rồi hẵng làm thủ tục thôi học, chờ cô duyệt xong…” “Không được ạ.” Thiếu niên cười lắc đầu “Trời vừa sáng là em phải đi rồi.” Cô Tạ hối hận vô vàn, vì sao cứ cảm thấy vẫn còn nhiều thời gian? Vì sao không ở lại một đêm? Rồi vì sao mà phải đi dạo phố, đi tán dóc, đi mở cuộc họp dài dòng vô nghĩa kia? Ở đây có một học sinh sắp tan vỡ giấc mộng, còn có một trái tim sắp không đập nổi nữa, là cô giáo cuối cùng của cậu, thế mà cô chẳng thể tặng cho giấc mộng của cậu một bó hoa chia tay. “Xin lỗi em…” “Không sao.” Thiếu niên nói “Nhưng sau cùng em có viết một bài thơ, em tặng nó cho cô được không?” Cô Tạ vội gật đầu. Thiếu niên bèn lấy bài thơ từ cặp ra cho cô xem, chỉ là một tờ giấy mỏng tang, cầm trong tay cứ như không có một chút trọng lượng nào. Cô Tạ đọc hết từng câu từng chữ, là một bài thơ tình yêu đầy lưu luyến, nóng bỏng mà nhiệt liệt, lại dè dặt giữ kẽ. Cô từng đọc rất nhiều lời tình ý viết bởi các bậc thầy, từ “Biết đến bao giờ ta tựa cửa, vầng trăng soi ráo lệ buồn đau” 1 của người xưa cho đến “Đôi mắt ta đẹp hơn, vì trong nó có người” của người nay, thế nhưng giờ phút này, dường như chúng đều không bì kịp trang giấy mà thiếu niên lấy ra. 1 Nằm trong bài thơ “Đêm trăng” của Đỗ Phủ. Bản dịch thơ trên là của Hoàng Nguyên Chương. Thiếu niên không nói rõ thành lời, cứ như nói rõ cũng là một điều khiếm khuyết trong luật thơ. Thiếu niên là nhà thơ, biết rằng nếu bỏ qua ý thơ, tình yêu chênh lệch về địa vị chẳng còn gì ngoài ngượng ngập khó xử. “Để lại cho cô làm kỷ niệm.” Bên mặt xấu xí và bên mặt bình thường đều viết đầy dịu dàng. “Xin lỗi cô, em thật sự không mua nổi món quà nào tặng cô.” “Không có thứ nào tốt hơn thứ này cả.” Cô Tạ quay lưng đi, cố nén nỗi nghẹn ngào “Em, em ăn chút gì đi, cô đi tìm trà bánh cho em.” Mượn việc lục lọi để kiềm chế cảm xúc của chính mình, cô Tạ đặt một hộp bánh quy bơ lên bàn trà. Thiếu niên lễ phép cảm ơn, dưới ánh nhìn chăm chú của cô Tạ, cuối cùng cậu cũng e dè chạm vào tách trà kia, sau đó rụt tay về, nói khẽ “Nóng quá.” Cô Tạ đưa tay chạm thử “Sao cơ? Ấm mà.” Nhưng rồi vẫn rót thêm chút nước lạnh cho cậu. Thiếu niên cầm bánh quy mà mình thích ăn nhất, chậm rãi nhấp từng ngụm trà một. Ăn xong uống xong, đêm vẫn còn dài. Cậu hỏi “Cô ơi, em có thể nán lại chỗ của cô đọc sách một lát không?” “Dĩ nhiên là được.” Thiếu niên lại cười, ra chiều bất đắc dĩ “Sắp đi tới nơi rồi, vậy mà cuối cùng còn làm phiền cô như thế.” “Không có gì, em nán lại lâu một chút cũng được… Đúng rồi, sau khi em về, em báo cho cô địa chỉ đi, cô đọc được sách nào hay sẽ gửi cho em một quyển. Em thông minh như vậy, thật ra cho dù tự học… Cũng sẽ không kém chút nào đâu.” Cô Tạ chỉ biết nói vậy để an ủi “Có bất cứ điều gì cần giúp đỡ, em có thể lên WeChat tìm cô.” Thiếu niên nhìn cô “Cảm ơn ạ.” Ngừng chốc lát lại nói. “Nếu ai cũng giống cô, vậy có lẽ…” Cậu cúi đầu, không nói thêm gì nữa. Trong ký túc xá của cô Tạ chất nhiều nhất là sách, do dung mạo xấu xí, bệnh trạng lại lộ rõ mồn một, mỗi lần thiếu niên đến thư viện đều trở thành tiêu điểm. Cô Tạ bèn mời cậu đến ký túc xá dành cho nhân viên trường, cho cậu mượn đọc đống sách mình lưu giữ. Cứ thế, thiếu niên ngồi trong ký túc xá đọc sách suốt một đêm, như thể muốn nhờ vào đêm này mang hết mọi chữ nghĩa về quê hương của mình. Hiếm khi thiếu niên mới thoải mái như thế, trước đây cậu sẽ không nán lại quá muộn, cứ lo rằng mình sẽ quấy rầy thời gian làm việc và nghỉ ngơi bình thường của cô Tạ. Nhưng hôm nay là ngoại lệ. Cô Tạ không trách cứ lần tùy hứng cuối cùng này của cậu, chỉ là ngồi với cậu đến khuya, cô thật sự hơi mệt, gục xuống bàn ngủ lúc nào không hay. Trong lúc mơ màng, cô nghe thiếu niên bỗng nhiên lại gọi mình “Cô Tạ.” Cô ậm ờ đáp một tiếng. “Còn một việc em muốn xin lỗi cô.” “Hồi trước trong lớp mất trộm… Các bạn học kia cứ bị mất đồ, tra thế nào cũng không ra, hại cô bị phê bình. Mấy thứ đó, thật ra là em lấy.” Cô Tạ lim dim chực tỉnh, nhưng do quá mệt mỏi, cơ thể nặng trịch không sao nâng dậy nổi. Thiếu niên nói với giọng buồn bã “Nhưng em không hề muốn mấy thứ đó, em không muốn dù chỉ là một xu. Chúng nó nhạo báng em như vậy, thật ra lòng em oán hận chứ… Em vứt hết cặp của chúng nó vào đống cỏ khô, sau đó đốt sạch sẽ. Lúc ấy chúng nó nghi ngờ em, nhưng cô thậm chí chẳng hỏi em mà đã nói đỡ cho em rồi. Thật ra người làm chuyện này, đích thực chính là em.” “Em không có can đảm thừa nhận, em chỉ từng đóng vai người bình thường trong mắt của một người, hơn nữa còn là một người tốt.” “Người đó chính là cô.” “Cô ơi, em hám hư vinh lắm phải không?… Nhưng nếu ngay cả cô cũng thất vọng về em, em không biết nên làm gì bây giờ. Cô là sự công nhận duy nhất mà em nhận được trong cuộc đời này.” Nói đến câu cuối cùng, giọng cậu nhỏ dần đi. Ánh mắt lại trong suốt, gần như là trong suốt, tựa trút được gánh nặng. “—— Đây là điều khiến em hối hận nhất… Cô Tạ, thật sự xin lỗi cô. Hình như bệnh của em đã dời từ mặt em đến trong lòng em rồi. Nếu có kiếp sau, em thật sự rất muốn làm một người bình thường… Em không muốn bệnh đến mức ngay cả tư cách để yêu cũng không có.” “Cô Tạ…” Gió xào xạc thổi qua khung cửa sổ, thổi cho tờ giấy nằm trên bàn phất phơ, hệt như một lá cờ gọi hồn. Sau đó, mọi thứ yên tĩnh lại. Trà trên bàn lạnh ngắt. Sáng sớm hôm sau lúc cô Tạ tỉnh lại, phát hiện mình gục trên bàn làm việc ngủ cả đêm, trong phòng sạch tinh tươm, thiếu niên là người rất lễ phép, nhưng hôm nay cậu không chờ cô tỉnh dậy nói tạm biệt mà đã dọn đồ đi mất rồi. Trong lòng không khỏi có chút khó chịu, cô Tạ đứng dậy, mắt lèm nhèm đi ra phòng khách. Vừa cúi đầu nhìn xuống bàn trà —— Cả người như bị xối một chậu nước đá, hai mắt bỗng trợn to! Trà mà hôm qua cô rót cho thiếu niên đã đông thành đá, chỉ là… Chỉ là… Nhiệt độ trong phòng rõ ràng lên đến 27-28 độ! Sao lại thế được? Sao lại thế được? Cô trợn to tròng mắt lục lọi khắp phòng, càng lúc càng có nhiều dấu vết khiến tim cô rét lạnh —— Bánh quy bơ trong hộp thiếc, rõ ràng hôm qua cô đã nhìn thấy thiếu niên ăn hết rồi, vậy mà bây giờ xem ra không thiếu một cái nào. Nước trà trong tách đông thành đá, thế nhưng mực nước vẫn còn nguyên, và cuối cùng là —— Cuối cùng là, tờ giấy thơ tình hàm súc kia, nội dung vẫn đang nằm yên dưới đáy lòng của cô, lá thư chia tay mà cậu tặng cho cô. Chẳng thấy đâu nữa. Hoặc nên nói là, từ trước đến giờ chưa từng có tờ giấy đó… Cô Tạ gần như run cầm cập, đột nhiên “đinh” một tiếng, chiếc di động rung lên, dọa cô sợ đến giật bắn mình, cô vội lao tới chộp lấy nó, ra là tin nhắn rác. Cô thở phào một hơi, rồi lại như mới vừa tỉnh mộng sực nhớ đến điều gì, thế là nhanh chóng bấm gọi số điện thoại của thiếu niên. Tút. Tút. Tút. Nhịp tim run rẩy theo âm thanh máy móc kia. “A lô?” Thông rồi. Đầu bên kia là một giọng nữ trung niên quen thuộc, vẫn thô lỗ như thế nhưng giờ đây lại có chút nghẹn ngào. Cô Tạ và mẹ của thiếu niên nói với nhau đôi câu. Trái tim rớt vào hố đen sâu không đáy, rơi thẳng xuống bên dưới. Cô nghe được rằng —— “…” “Là các người! Lại là các người!! Tôi còn chưa kịp đến tìm các người! Các người lại gọi tới đây trước!” Người phụ nữ kia đang oán trách, trước đó bà ta đã nói gì cô Tạ không còn nhớ được nữa, đầu óc cô gần như đã trống rỗng, chỉ nghe được tiếng gào thét cuối cùng giống hệt như một hồi chuông cảnh tỉnh “Nó chết rồi! Chết rồi!” Máu lạnh như băng. Chết rồi? “Đều tại các người mê hoặc nó!! Nó cãi nhau với tôi rồi bỏ chạy ra ngoài, bên ngoài mưa như trút nước, cảnh sát nói nơi đó có một đoạn dây cáp điện lộ ruột…” Lỗ tai của cô Tạ ù đi. Giữa tiếng chửi rủa và gào khóc thảm thiết, cô chỉ miễn cưỡng nghe được mỗi hai câu, ma mị mà quỷ quái, hệt như lời giã từ không thuộc về trần thế. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia hét muốn thủng màng nhĩ “Còn tìm cái gì nữa? Còn tìm cái gì nữa?!” —— “Hôm qua đã là ngày đầu thất của nó!!!” 2 Đầu thất Ngày thứ bảy sau khi con người chết. Hết chương 1 Lời tác giả Chào các bạn, thời gian đăng truyện là từ 9 giờ đến 10 giờ tối, chắc tầm 9 giờ rưỡi. Nhân vật có sự khác biệt nhất định so với những gì đã nói lúc trước, bởi vì tôi lại cảm thấy không hài lòng nên đã xóa rất nhiều chương đã viết xong rồi viết lại… Vì vậy không cần quá để ý đến giả thiết lúc trước ha ha ha ha. Mặt khác, tôi rất thích đọc và trả lời những bình luận tập trung vào bản thân cốt truyện, đây từng là điều mà tôi thích làm nhất khi viết truyện, nhưng sau này mỗi lần đọc bình luận, tôi luôn nhìn thấy những thứ khiến cho tôi hết sức đau đầu, nói thật thì ảnh hưởng tâm trạng lắm, mà tôi còn chưa cày xong truyện nữa, thế nên tôi chỉ là một người máy vô tình log in đăng truyện đăng xong log out, không rep comment được thành thật xin lỗi nha ~ Tôi viết truyện là vì tôi thích viết, mặc kệ người khác có tin không, vậy nên cho dù tôi biết hiện giờ thể loại được hoan nghênh nhất chính là tiểu thuyết thiên về cốt truyện, tốt nhất công thụ đều là mối tình đầu không có kẻ thứ ba, ngọt sủng từ đầu đến cuối hay sảng văn vả mặt, rất nhiều tác giả lẫn độc giả đích thực rất thích thể loại truyện như thế, hoặc là muốn đột phá bản thân thử sức với nó xem thế nào. Nhưng mà tôi không thích, tôi không phải là một trong số đó, hơn nữa trước mắt tôi cũng không định thử sức với thể loại truyện này. Tôi thích viết mấy anh điên khùng bệnh tâm thần, viết mỹ nhân lạnh lùng dũng mãnh, viết mấy tên lưu manh khốn kiếp, viết mấy thằng vô duyên mất nết, viết những phân đoạn tình cảm anh đánh em em đánh anh dài thườn thượt, thế nên tôi vẫn sẽ tiếp tục viết như thế, tôi cũng sẵn lòng viết cho những độc giả thích thể loại này đọc, không nhiều người thích cũng không sao, ít ra quá trình sáng tác có thể khiến tôi thấy vui lòng. Bây giờ viết truyện đã mất đi hoạt động khiến tôi rất vui vẻ là tương tác với các độc giả bình thường, chưa kể còn phát hiện hạn chế trong việc viết truyện ngày càng nhiều như nêm, nhiều đến mức chán chẳng buồn nói luôn, thật sự không muốn đối mặt với mấy chuyện lung tung trên mạng nữa, chỉ đành vô tình log in đăng truyện rồi yên lặng log out gõ chữ, không phải lạnh lùng không trả lời mà là muốn tập trung viết truyện, cũng muốn tâm trạng tốt một chút, cảm ơn đã hiểu cho, 🙏 Stormi Không biết bình loạn gì… Ngộ quá… Chương 2 ->
Tác giả Nhục Bao Bất Cật NhụcThể loại Truyện Ngược, Đam MỹGiới thiệuBối cảnh của truyện ở hiện đại, nhưng mọi tình tiết hay sự việc diễn ra đều là trong giả tưởng, không phải thực sự xảy ra tại các quốc không có trong xã hội thật, mọi người đừng quá nghiên lý thuyết, chứng bệnh y học này nọ, thông qua bác sĩ chuyên ngành xem xét, được đánh giá là...không có thật, không khoa học. Tác giả đơn giản tự chế mà THỂ COI LÀ THẬT NHA!Nhắc nhở ấm áp Cốt truyện yêu đương ngốc nghếch, không theo phép tắc, mìn gì cũng có lại còn rất máu chó, bạn đu bạn Niên hạ, tình yêu đô thị, ngược luyến tình vật chính Tạ Thanh Trình, Hạ DưPhối diễn Nhóm nhân vật phụChủ đề các đồng chí, xin đừng khuất phục trước khó khăn nhé.
Sổ Bệnh Án một tác phẩm có nội dung khá là cuốn hút. Mình tin rằng các bạn sẽ vô vùng thích tác phẩm này. THÔNG TIN TRUYỆN SỔ BỆNH ÁN Tên truyện Sổ Bệnh Án Thể loại Đam Mỹ Tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục Tóm tắt truyện Sổ Bệnh Án Đây là ký túc xánhân viên của trường, phần lâu nhất đã có 100 năm tuổi, ở một nơi hiu quạnh ở góc dưới của tòa nhà, học viện có hơn một nửa là giáo viên trẻ tuổi xanh tươi. Căn phòng này nhìn từ bên ngoài rất đẹp với gạch đỏ và trắng, và những dây thường xuân xanh mướt trải dài tuyệt đẹp, bao bọc tòa nhà màu xanh cổ kính. Ai đi ngang qua cũng không thể không nhìn thấy vài lần. Sự rõ ràng - Căn phòng này đã được sửa chữa trong nhiều năm, và những bức tường đầy những vết bẩn, như thể hiện vẻ mệt mỏi sau vô số lớp trang điểm. Tôi mệt mỏi đến mức thậm chí không có TV kỹ thuật số. Rất muộn, có truyền hình cáp kiểu cũ trong mỗi phòng trên tầng ký túc xá, nhưng anh ấy đã mất tích. Và người thân thiết nhất ở trường, cô gái đã mời anh về nhà sau một chút ngạc nhiên. Trà được ủ và thêm gừng cắt lát. Bên ngoài trời đang mưa. Cô ấy có thể cảm nhận được sự ẩm ướt trên cơ thể của cậu thiếu niên, và trà gừng có thể xua tan cảm lạnh. Cô phân biệt sự bình tĩnh và thoải mái của mình với mẹ cô. au này cậu ấy sẽ làm giáo viên. Thiếu niên từ nhỏ đã phải hứng chịu đủ thứ chế giễu vì bệnh tật, bệnh tật không thể che giấu, bệnh tật xấu xí là điều không thể tránh khỏi. Dù anh ấy có chăm chỉ học hành và sống hòa thuận với người khác thế nào, anh ấy vẫn giống như một con rồng ác chạy trong ngày và không được đối xử công bằng. Ít ai như anh Tạ, có thể nhìn ra nửa kia khuôn mặt bình thường rất ngoan ngoãn, hiền lành. Anh ấy luôn bình tĩnh, nhưng anh ấy bình tĩnh chịu đựng mọi lời chế giễu và đôi khi thậm chí còn bật ra tiếng cười như thể anh ấy thực sự đã làm sai điều gì đó. Lỗ mắt của Thiếu Tá rốt cuộc chỉ có thể đỏ bừng lên, chuyện này đến nay đã đến rồi, cô cố gắng làm gì cũng được, đáng tiếc rốt cuộc cô không phải người nhà của anh, cô rốt cuộc không thể đưa ra quyết định cũng không cứu được anh. . Gia đình của thiếu niên ở gần đây và vẫn tiếp tục hàng ngày, tôi rất tiếc cho đứa trẻ này học hành, tôi có đứa thứ hai khỏe mạnh ở nhà, tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, tôi bị ốm Trẻ sẽ được gọi lại sớm, trẻ khỏe mạnh có thể tha trẻ ra ngoài. Đọc truyện cùng mình nhé.
Lượt xem 640 Sổ Bệnh Án là truyện đam mỹ mới của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. Nhân vật chính Hạ Dư và Tạ Thanh Trình đều được xây dựng vô cùng hấp dẫn. Tham khảo thông tin Sổ Bệnh Án review của mình để hiểu hơn về tác phẩm này nhé!. Contents1 Sổ Bệnh Án review nội dung chính2 Đánh giá truyện Sổ Bệnh Án3 Sổ Bệnh Án review nhân vật Tạ Thanh Hạ Dư4 Review Sổ Bệnh Án chương Sổ Bệnh Án review chương Chương H 645 Đọc truyện Sổ Bệnh Án BL ở đâu? Sổ Bệnh Án là truyện đam mỹ hiện đại dài của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục. Tác giả đình đám với 2 tác phẩm cực kỳ nổi tiếng là Husky và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn và Dư Ô. Chính vì vậy mà mình rất tự tin về sức hấp dẫn của Sổ Bệnh Án. Sổ Bệnh Án review nội dung chính Truyện có bối cảnh hiện đại với 2 nhân vật chính là Hạ Dư và Tạ Thanh Trình. Trong đó, Hạ Dư là một thiếu gia nhà giàu nhưng lại mắc bệnh lạ. Còn Tạ Thanh Trình trước đó là bác sĩ về sau trở thành giảng viên. Nếu bạn thích truyện thụ lớn tuổi hơn công tựa như Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên thì đây chính là lựa chọn tốt cho bạn. Tạ Thanh Trình là bác sĩ điều trị bệnh cho Hạ Dư khi cậu còn nhỏ. Về sau bác sĩ Tạ nghỉ việc và làm giảng viên. Hai người được miêu tả khá lạnh lùng với nhau và là trai thẳng 100%. Trớ trêu hơn, Hạ Dư còn một lòng yêu Tạ Tuyết, em gái của Tạ Thanh Trình. Giữa họ chẳng hề có chút quan hệ gì, thậm chí Tạ Thanh Trình còn từng kết hôn và đã ly hôn. Sau thời gian gặp lại, giữa Hạ Dư và Tạ Thanh Trình càng thêm mâu thuẫn. Mà đỉnh điểm là việc Hạ Dư phát hiện Tạ Thanh Trình từng kỳ thị, chán ghét bệnh nhân của mình. Hạ Dư đau lòng, mất niềm tin và có đoạn thời gian lêu lỏng. Tạ Thành Trình đã tìm mọi cách xin lỗi nhưng vẫn không được. Và trong một lần, khi cả hai đều uống phải loại rượu mạnh, không tỉnh táo, Hạ Dư đã cưỡng ép Tạ Thanh Trình. Từ đây cũng bắt đầu cho nhiều sự việc diễn ra sau này. Song song với mối quan hệ giữa hai nhân vật chính đó là các vụ án đầy ly kỳ. Cũng chính tù đây các bí mật quá khứ của Tạ Thanh Trình và bệnh tình Hạ Dư được tiết lộ. Đánh giá truyện Sổ Bệnh Án Truyện Sổ Bệnh Án theo mình đánh giá là rất đáng đọc. Truyện được xây dựng bối cảnh xã hội riêng biệt, rõ ràng, mỗi nhân vật đều có tính cách đặt biệt. Tuyến tình cảm của cặp đôi chính khá từ từ, không dồn dập. Cũng nhờ vậy mà độc giả sẽ cảm nhận được diễn biến thực tế hơn. Thụ lớn tuổi hơn và là bác sĩ từ nhỏ của công Đặc biệt ở đây là câu chuyện xoay quanh họ. Những vụ án kỳ bí và nhiều khúc mắc trong tương lai chắc chắn sẽ mang đến bất ngờ cho người đọc. Ngoài ra, truyện cũng có nhiều cảnh ngọt ngào, cảnh H thú vị. Truyện vẫn chưa kết thúc nên mình không thể đánh giá được kết cục cuối cùng. Tuy nhiên như nhiều tác phẩm của Nhục Bao Bất Cật Nhục chắc chắn sẽ là một kết thúc hạnh phúc thôi. Sổ Bệnh Án review nhân vật chính Cách xây dựng tính cách nhân vật của tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục luôn là điều mà mình thích nhất. Ở đây mình sẽ nói về hình tượng hai nhân vật chính Tạ Thanh Trình và Hạ Dư. Tạ Thanh Trình Tác giả đã từng bật mí, mình thích viết về những nhân vật có tính cách đặt biệt. Những con người có vấn đề về tinh thần, người cứng cỏi… Nhân vật Tạ Thanh Trình là một người cứng cỏi như vậy. Nếu bạn yêu thích Sở Vãn Ninh khẳng định bạn cũng sẽ thích Tạ Thanh Trình. Anh là một người anh trai mạnh mẽ, luôn quan tâm em gái và tập trung tinh thần phần lớn vào công việc. Tạ Thanh Trình xuất hiện với hình ảnh lịch lãm, chỉnh chu, lạnh lùng và là một giảng viên đại học. Hình tượng nhân vật Tạ Thanh Trình Tạ Thanh Trình đã từng cưới vợ nhưng đã sớm chia tay. Lý do chính là anh dường như quá lãnh đạm trong mọi việc, kể cả chuyện chăn gối. Cuộc sống của Tạ Thanh Trình được bật mí bị đồng nghiệp cũ chán ghét. Lý do là vì anh đã từ bỏ làm bác sĩ khi không muốn mình phải chịu các rủi ro do bệnh nhân gây ra. Nhưng phía sau chắc chắn sẽ còn những uẩn khúc. Dù vậy anh cũng không mấy quan tâm với những lời đồn thổi ngoài kia. Tạ Thanh Trình sống tùy theo sở thích của mình, chọn làm những điều mà mình cho là đúng. Hạ Dư Hạ Dư là nhân vật công mà mình khá thích. Hạ Dư nhỏ tuổi hơn Tạ Thanh Trình, vì yêu em gái bác sĩ Tạ mà chọn làm sinh viên của cô ấy. So với nhiều nhân vật công trong truyện đam mỹ hiện đại thì Hạ Dư có tính tình khá tốt. Dù không thích nhưng cũng không chán ghét hay làm hại Tạ Thanh Trình. Cậu bị một chứng bệnh về thần kinh từ nhỏ và chắc chắn căn bệnh này về sau sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến diễn biến của câu chuyện. Trong mắt mọi người, Hạ Dư là một chàng sinh viên nhà giàu, điển trai và khá lịch thiệp. Nhưng con người cậu mỗi khi phát bệnh là không thể kiểm soát bản thân. Đây cũng chính là lí do dẫn đến mối quan hệ dây mơ rễ má với Tạ Thanh Trình. Hạ Dư, chàng công trong Sổ Bệnh Án Review Sổ Bệnh Án chương H Đọc đam mỹ bây giờ mà thiếu H thì đúng là ngứa ngáy trong người. Trình viết H của Nhục Bao Bất Cật Nhục thì thôi không cần phải bàn cải nữa. Hiện tại qua hơn 60 chương thì đã có các chương H xịn sò cho người đọc. Đặc biệt tác giả rất tâm huyết khi viết các cảnh này. Mỗi chương H đều có độ dài trên 10000 chữ, gấp 2,3 lần các chương bình thường. Sổ Bệnh Án review chương 53 Độc giả nên kết hợp đọc chương 52 sẽ nắm rõ hơn và có cảm nhận chân thật hơn. Cảnh H diễn ra trong một phòng rượu VIP, có cả phòng ngủ bên trong. Lúc này Hạ Dư đang chán ghét, câm phẫn và mất đi niềm tin với Tạ Thanh Trình. Trong khí đó, giảng viên Tạ muốn xin lỗi, chấp nhận yêu cầu uống rượu, tạ lỗi. Ai ngờ rượu này lại không phải rượu bình thường. Cũng chính vì vậy mà Hạ Dư đã mất đi bản tính, cưỡng ép Tạ Thanh Trình. Cuộc hoan ái ở chương 53 khá bạo lực, cả hai ẩu đã và những nụ hôn cũng thấm đẫm vị tanh của máu. Đây là chương H rất hay của Sổ Bệnh Án mà bạn không thể bỏ qua. Sổ Bệnh Án chương H 53 Chương H 64 Lúc này đã trải qua hơn 10 ngày từ sau sự kiện ở chương 53. Hạ Dư sau lần đó vẫn luôn có một niềm khao khát với thân thể của Tạ Thanh Trình. Và khi gặp lại trong một buổi lễ của trường cậu đã không thể kiềm chế mình. Trong căn phòng thay đồ chật hẹp, trước ánh gương, hình ảnh hai người ân ái hiện lên. Và dĩ nhiên giảng viên Tạ cũng chống trả quyết liệt. Chỉ là cậu Hạ Dư có thứ để uy hiếp anh ấy. Chương H 64 cũng cực kỳ hấp dẫn Đọc truyện Sổ Bệnh Án BL ở đâu? Truyện Sổ Bệnh Án ở Việt Nam không có quá nhiều nhà dịch. Bản mình đọc là do nhà Nhất Diệp Chi Chu dịch. Cá nhân mình cảm nhận bản dịch rất dễ hiểu, văn phong tốt và đặc biệt là cập nhật rất nhanh. Ngoài ra còn có Sổ Bệnh Án Stormi, nhà Dê Nhỏ Ngắm Sao. Dưới đây là link đọc truyện cho các bạn Sổ Bệnh Án nhà Nhất Diệp Chi Chu Tại Bệnh Án nhà Stormi Tại Bệnh Án Dê Nhỏ Ngắm Sao Tại đây. Trên đây là bài Sổ Bệnh Án review theo cảm nghĩ của mình. Đây là một bộ truyện với tình tiết mới lạ và hứa hẹn sẽ còn nhiều bất ngờ ở các chương sau. Hãy cùng mình theo dõi những diễn biến tiếp theo của bộ truyện này nhé! Được gắn thẻ đam mỹ, sổ bệnh án
sổ bệnh án truyện tranh