sự nham hiểm của tiêu đồ

Câu chuyện lòng xào dưa 30k ở Thái Bình đang thu hút sự quan tâm của cư dân mạng. Bạn trai cũ lên tiếng bóc trần thủ đoạn nham hiểm 03:48 Vạn Thịnh Phát của bà Trương "tiểu tam" và chồng của chị Đ.H cùng sinh sống tại Kiến Xương (Thái Bình). Chồng chị Đ.H làm - Mũ sẽ bảo vệ được toàn bộ phần đầu, mặt, cằm và sau ót của bạn. - Giúp bạn bỏ bớt 2 thiết bị ở nhà rườm rà: kính mát và khẩu trang. - Giúp người lái tự tin hơn, bớt sợ hơn khi chạy nhanh, đơn thuần vì bạn sẽ không cảm thấy gió hất thẳng vào mặt nên cứ tưởng mình đang chạy chậm trong khi xe đang chạy cực kỳ nhanh. Hắn sau đó cũng bị Venom và Eddie dùng sức mạnh này nhằm tiêu diệt một lần và mãi mãi. nhiều đến mức không thể đếm được, kéo theo sự diệt vong của vô số nền văn minh. Tuy nhiên, kế hoạch dùng Godbomb - thứ dùng để tiêu diệt mọi vị thần ở mọi dòng thời gian Từ GTA Vice City (2002) cho đến GTA 5 (2013), người chơi được thưởng thức sự tự do phóng khoáng đến truỵ lạc của văn hoá Mỹ. Bạn có thể đập chết hay bắn bỏ bất cứ thằng ất ơ nào đó trên đường để kiếm chút "cháo". Phóng xe bạt mạng trên đường để đến Nhìn không hề gian xảo chút nào, và điều đó thật sự là hiếm gặp ở đây. "Điều đó làm cho chiến thắng này càng trở nên tuyệt vời hơn nữa," anh nói, với ánh mắt nham hiểm hiện lên trong đôi mắt đen tuyền của mình. Kalista khịt mũi. Hệ thống tự động lấy ngẫu nhiên 20% các trang trong tài liệu Giải pháp nhằm tăng khả năng tái tục hợp đồng bảo hiểm trong nghiệp vụ bảo hiểm trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới tại công ty Bảo hiểm Hà Tây 1 để tạo dạng ảnh để hiện thị ra. Ảnh hiển thị dưới dạng slide nên bạn thực hiện chuyển slide để xem hết các trang. Vay Tiền Cấp Tốc Online. Năm 1991, Duy Duy được năm tuổi thơ của người khác ra sao, có thể đầy ắp tiếng cười vui vẻ nhưng tuổi thơ của cô tràn ngập ưu thương. Lúc nào cô cũng cảm thấy mình mắc phải chứng bệnh trầm cảm.“Mỹ Lệ! Anh van xin em, đừng đi!” Cha nắm chặt lấy túi hành lý xách tay của mẹ, cất giọng cầu cô có một cái tên rất đẹp Mỹ Lệ.“Anh Hùng! Anh cũng biết rồi đó, giữa chúng ta không có cách nào sống chung được nữa.” Mẹ hoàn toàn phớt lờ những giọt nước mắt của cha đang rơi xuống, quyết liệt đẩy tay cha cô có cái một cái tên rất oai phong Anh Hùng – Mỹ Lệ, thật là một sự kết hợp hài hòa nhưng cha mẹ cô không có hạnh phúc. Không đúng! Bọn họ từng có những tháng ngày hạnh phúc, có điều dấu vết của những ngày tháng đó cô chưa kịp tham gia Duy chỉ nhìn thấy hai người luôn cãi nhau, rồi van xin bỏ qua, lại cãi nhau rồi van xin bỏ qua…Mỹ Lệ – mẹ cô thật xinh đẹp, cao 1m70 dáng người chuẩn như một người mẫu, tóc dài uốn quăn nhìn rất lãng mạn và đôi mắt to như biết nói. Một người phụ nữ sắp ba mươi tuổi, nhưng trông vẫn như một con búp bê Barbie tinh xảo. Nếu không phải mẹ thích nở nụ cười tươi như hoa đối với những người đàn ông xa lạ khác, thì Duy Duy cũng sẽ yêu mẹ như yêu thích con búp bê Barbie.“Mỹ Lệ, anh yêu em, xin đừng vứt bỏ anh như thế.” Cha bật khóc, tiếp tục những lời cầu xin đau Hùng – cha của cô, tướng mạo không uy phong lẫm liệt. Cao chỉ có 1m62, bị cận thị nặng, bờ vai mong manh yếu đuối.“Anh cút đi, đừng có bám theo tôi nữa.” Mẹ hét lên, vung tay ra tát tới tấp lên mặt lẽ do thua kém về chiều cao nên cha cô yếu thế. Duy Duy không thể nhắm mắt làm ngơ, liếc nhìn thì đã thấy cha mình sắp bị mẹ đá văng vào vách tường rồi.“Nếu em bỏ anh… anh sẽ chết cho em vừa lòng.” Cuối cùng cha cô vừa khóc vừa hùng hồn tuyên bố.“Vậy anh đi chết đi! Anh dám nói thì phải dám làm đó!” Mẹ nắm lấy cổ cha lôi đến bên cửa sổ, phía dưới đó là con đường“Á!” Cha rất sợ độ cao, vừa bị mẹ kéo đến đã ngồi thụp người xuống, khóc lóc nỉ than ôi! Nhìn đến cảnh này, Duy Duy không còn quan tâm nữa, đem ánh mắt trở lại tiếp tục xem phim chú mèo máy Đôrêmon’.Nếu Duy Duy có thể làm chú mèo máy Đôrêmon, cô sẽ biến cha mình cao hơn, lớn thêm, để cha không còn bị nắm tay của mẹ làm cho run rẩy nữa. Cô sẽ truyền cho cha nhiều sức mạnh, có thể làm một người nắm quyền. Thế nhưng loại tưởng tượng này, Duy Duy đã quyết định từ bỏ lâu lắm rồi.“Em không nhất thiết phải rời đi, phải chăng em muốn đi theo gã đàn ông khốn nạn kia? Anh ta tốt lành gì đâu? Anh ta là người đã có vợ rồi, anh ta chỉ muốn vui đùa với em mà thôi.” Cha sụp đổ hét lời nói sắc sảo như thế nhưng chỉ làm cho Duy Duy nhăn mày, cô mở tiếng TV lớn hơn. Người đàn ông khốn nạn trong miệng cha vừa thốt ra, chính là chú là tình nhân của ông ấy. Chú Tiêu cao lớn, đẹp trai, mạnh mẽ nam tính lại giàu có. Hai người quen nhau không bao lâu đã hãm sâu trong bể tình say đắm, dường như muốn lập tức biến thành một đôi chim liền cánh, một thân cây liền chí mẹ còn vụng trộm dắt cô cùng đi ăn cơm với chú Tiêu vài lần. Duy Duy không cảm thấy bất ngờ, thật sự không có bất ngờ, bởi vì chú Tiêu chẳng phải là người đàn ông thứ nhất mà cô từng gặp qua.“Tôi yêu anh ấy.” Mẹ cô biện hộ cho bản thân mình.“Em yêu anh ta sao? Em yêu anh ta cái gì? Không phải là em chỉ yêu tiền của anh ta ư?” Trái tim cha tan nát, khó chấp nhận được vấn đề.“Không, tôi còn yêu sự cường tráng của anh ấy nữa! Anh ấy không như anh, chỉ cảm lạnh bình thương thôi cũng kéo dài cả tháng. Anh yếu đến mức độ, người đàn bà sống chung với anh cũng xem như một góa phụ!” Mẹ cô lạnh lẽo, nhấn mạnh hai chữ cường tráng’.Sắc mặt của cha cô xám lại như tuổi bé bỏng như Duy Duy thật sự không hiểu hết ý nghĩa của hai chữ cường tráng’, cô cũng không hiểu hàm nghĩa của hai chữ góa phụ’ ra sao. Cô chỉ biết rằng, nếu một người đàn ông không mạnh mẽ, phụ nữ sẽ không yêu. Nếu có say mê thì sau nà cũng sẽ giống như mẹ cô, đi tìm một ông chú cao to, mạnh mẽ để bù lại sự thiếu hụt ra cha mẹ cô đã từng yêu nhau thắm thiết. Cha hay nói rằng, khi mẹ ngồi sau yên xe đạp ông chở, mẹ luôn nở nụ cười tươi như đóa hoa. Duy Duy không dám tàn nhẫn mở miệng nói cho cha mình biết, mẹ ngồi sau chiếc xe hơi nhập khẩu sang trọng của chú Tiêu cũng nở nụ cười đến thật xinh đẹp, thoải yêu đẹp đẽ của người phụ nữ chỉ có một thời kì, nếu muốn được yêu thương che chở phải cần có một vòng tay đủ mạnh mẽ ôm ấp mới có thể nở hoa. Đây chính là lời dạy của mẹ cô.“Các người, các người…” Cha chua xót nói không ra tiếng, bởi vì mẹ cô nói thẳng không một chút xấu truyện Đôrêmon’, nhân vật Nôbita’ yếu đuối luôn bị bạn bè bắt nạt. Duy Duy cảm giác giờ đây cha mình đáng thương giống nhân vật ấy. Ngồi trong không gian yên tĩnh, cô nghĩ cô sẽ tuyệt đối không chọn làm Nôbita. Nếu được quyền lựa chọn, cô sẽ lựa chọn làm người bắt nạt Mỹ là hàng xóm cũng là bạn thân của cô, cha của Tiểu Mỹ chính là người thích bắt nạt Nobita’, khi cô cất tiếng gọi chú bằng chú Khải, chú cười rộ lên rất dữ tợn, tính cách chú lỗ mãng như một con tinh tinh to lớn trong rừng sâu chạy xuống núi. Nhưng tình cảm giữa chú và dì Khải rất tốt, ở trước mặt bọn họ, chú Khải luôn tự động giảm âm lượng giọng nói của mình xuống, tránh gây sợ hãi cho Tiểu Mỹ. Cô thích một người đàn ông như chú Khải.“Duy Duy! Chúng ta đi thôi con.” Mẹ ra quyết định thật Duy tắt TV, vâng lời đứng lên.“Không! Không thể được! Em… em… em còn dám bắt con của anh đi nữa sao?” Cha đã hoàn toàn suy sụp.“Tôi có hỏi qua ý của Duy Duy rồi, nó đồng ý đi theo tôi.” Mẹ cô hừ lạnh.“Không được, không được!” Cha lắc đầu liên tục.“Duy Duy là tất cả những gì quý giá anh có.”“Tất cả những gì quý giá anh có thì sao? Anh nuôi sống nó nổi không?” Mẹ thốt ra những lời nói sắc bén, khinh bỉ.“Dựaấy đồng bạc cắc tiền nhuận bút hàng tháng không đủ nhét kín kẽ răng của anh, anh lấy gì để nuôi sống con, để lo cho con đi học?”Cha là một nhà văn, dựa vào viết truyện để kiếm sống. Khi sáng tác một câu truyện xúc động nào đó, cha hòa mình vào tác phẩm, cùng khóc, cùng cười. Thậm chí khi viết đến đoạn gây cấn làm cho người ta tức giận, cha cũng đập phá luôn đồ trong Duy nhìn thấy rất sợ hãi, rồi sau đó mẹ bắt đầu nguyền rủa họ đã từng có tình yêu, thật sự đã từng yêu nhau. Mẹ xinh đẹp như thế, nếu không yêu tài hoa của cha làm sao có thể tiến đến hôn nhân với cha được? Nhưng tình yêu ấy không đủ mạnh, đôi vai bạc nhược của cha không đủ để che chở, làm cho tình cảm ngày càng héo Duy ghét cay ghét đắng những người đàn ông yếu đuối. Cho dù khi cha xuất bản thành công một tác phẩm nào đó, luôn ôm cô vào lòng, hôn lên đôi má phúng phính của cô và nói.“Duy Duy! Duy Duy à! Cục cưng đáng yêu của cha! Trái tim của cha… Cha rất yêu con.”Duy Duy không thích cuộc sống như thế. Cô muốn một người cha giống như chú Khải, có đôi tay vững mạnh để hấp thu hết sự sung sướng chân thành của mình.“Đừng đi! Đừng đi, xin đừng đi mà.” Tiếng cha đau khổ phía sau hét to lên ngăn cản.“Thứ đàn ông vô dụng.” Mẹ khinh thường phỉ nhổ dùng sức đạp mạnh vào cánh cửa nhà. Cuối cùng Duy Duy cũng nhìn thoáng qua cha, đôi mắt ngây thơ to tròn đỏ ửng lên, nói.“Cha ơi! Duy Duy cũng yêu cha lắm.”Sau khi lưỡng lự vài giây, Duy Duy gạt nước mắt, cúi đầu bước theo mẹ. Mỗi bước chân cô quay đầu lại nhìn cha một lần, nhưng vẫn phải dũng cảm đi về phía trước. Cho dù có yêu em cũng xin anh quên đi, hoặc là giữ nó như một bí mật chôn sâu ở trong lòng đến suốt cuộc đời!’Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi chảy đầm đìa. Lồng ngực vẫn cảm thấy phiền muộn và đau đớn như mọiÁnh nắng sáng sớm lấp ló chiếu qua khung cửa sổ, tạo những gợn sóng nhỏ soi vào gương mặt đẹp như tạc tượng của anh. Trên gương mặt trầm tĩnh ấy, chứa vô vàng chua chát và ảm cô đơn không đáng sợ, điều đáng sợ là người cô đơn nhìn không thấy điểm dừng cuối cùng. Anh đã bị nỗi cô đơn gậm nhấm đến héo mòn suốt ba ngàn một trăm đêm hoang lạnh trên nước xúc động quả nhiên là điều tồi tệ!Ở thời niên thiếu xa xưa ấy, một phút xúc động nhất thời đã gây ra sự sai lầm đáng tiếc. Nó khiến cho nỗi cô đơn của anh dài như vô tận, phần còn lại của thế giới chìm dưới đống tro tàn mất mát…Những thứ không muốn mất đi, sẽ càng có nguy cơ bị mất nhiều hơn. Càng muốn nắm chặt lấy nó thì lại phát hiện ra, cho dù có cố sức để nắm giữ bằng hai bàn tay cũng chỉ hoài công phí phải muốn quên là có thể quên đi! Rất khó để chôn vùi!Hi Hi luôn truy vấn anh.Anh trai! Anh còn giận chị gái sao?’Ban đầu chỉ là bực tức nhưng trên thực tế là sự xấu hổ, sau đó anh giận dữ bản thân mình quá phụ thuộc vào trái tim cô. Vì nguyên do ấy, mà họ đã tiêu tốn’ tới tám năm dài đằng đẳng. Thật không thể nào tưởng tượng được!“Thỏ Thỏ à! Anh muốn ăn bữa sáng không?” Không có tiếng gõ cửa, chỉ thấy cánh cửa không khóa mở ra, rồi một khuôn mặt tười cười thò đầu vào bữa sáng hả? Đang chìm trong suy tư, anh lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh như thường, liếc nhìn đồng hồ rồi giơ tay mình lên cho cô gần mười một giờ trưa rồi mà còn ăn điểm tâm sao? Anh nhíu mày, cố gắng thể hiện cử chỉ mà cô quen thuộc nhất… Đây là dấu vết còn lưu lại sau tám năm xa cách.“Được rồi, ăn cơm trưa.” Cô vẫn cười ngọt lịm, tính tình hiền hòa như nở nụ cười ngọt ngào, cũng cố gắng làm cử chỉ mà anh quen mắt nhất.“Đợiút, anh ra ngay.”Anh bước xuống giường, muốn đi vào đánh răng nhưng tầm mắt vô tình lại lọt vào một góc khác như đang tìm một cái gì đó…Trên thực tế anh từng nghĩ rằng, xa cách nhau nhiều năm như vậy thì đã quên hết mọi thứ. Nhưng sự thật là ngay cả cái nhăn mày lúng túng của cô, vẫn còn như in trong đầu anh, không thể nào bôi nhanh sau đó, anh nhìn thấy cô đứng bất động ngơ ngác, hai gò má đỏ ửng… Cử chỉ vẫn giống như đúc trong trí nhớ của thu ánh mắt lại, bình thản theo dõi cô, rồi nhìn trên góc giường, nơi có món đồ mà tối hôm qua cô đã cởi ra quăng lên đó…“Hôm nay trời nắng đẹp quá.”Cô cười tủm tỉm, ra vẻ tự nhiên lẳng lặng đặt mông mình lên giường, thành công ngồi’ trên chiếc nội y xinh xắn. May quá! Tối qua anh đi ngủ trễ, không nhìn thấy gì… Cô biết như vậy nhưng cũng muốn ôm đầu khóc rống lên cho bớt mắc cỡ.“Em không muốn ăn cơm chung sao?” Vẻ mặt của anh vẫn bình thường, phớt lờ động tác bối rối của qua anh đã xem xét nó kĩ rồi, bây giờ còn giá trị gì mà muốn nghiên cứu nữa chứ? ^_^“He he he, em phơi nắng trước rồi ăn sau cũng được.” Cô mở đôi mắt tròn xoe lên, mở miệng đẩy đưa rất nghệ cười hehehe’ của cô đã sử dụng sai đối tượng, người ta rất sành sỏi’ để bắt trúng điểm yếu của giờ nghĩ lại cô thấy mình lơ đễnh quá. Đêm qua vì lịch sự, nên trực tiếp ra khỏi phòng rồi bước thẳng vào giường của Hi Hi, mà quên mất trong phòng mình khắp nơi đều có bí mật’. Cô muốn lợi dụng lúc anh không để ý, đem mấy thứ đồ nhỏ nhắn làm người ta xấu hổ này cất phần Thỏ Thỏ, ngoại trừ sắc mặt tươi tỉnh, cách nói chuyện sâu xa và trầm ổn hơn rất nhiều so với lúc xưa, thì những thứ khác vẫn như tám năm trước đây. Nhưng mà cô đã là người lớn, đối với đàn ông sẽ có những e ngại riêng. Giữa nam nữ có những khác biệt mơ hồ, cô đã nhận biết ra từ nhún vai gật đầu, bước ra khỏi phòng. Chân anh vừa mới r một bước, cô lập tức nâng mông, cầm lấy chiếc áo ngực trong tay như cầm phải thuốc súng…Đi mau lên! Đi nhanh lên! Cô lẩm bẩm… vậy mà bước chân anh đột ngột dừng lại… Cô giật bắn người, cầm chiếc áo ngực giấu ra sau lưng.“À! Đúng rồi, anh quên mất… Em có hay kiểm tra sức khỏe theo định kỳ không?” Anh quay lại hỏi, vẻ mặt thật nghiêm Thỏ đặt câu hỏi chẳng ăn nhập vào vấn đề gì cả, làm cô rất nghi ngờ nhưng vẫn thành thật trả lời.“Em không có.”“Lấy góc độ của một bác sĩ mà nói, anh muốn nhắc nhở em nên đi khám và siêu âm vú. Quan sát xem có tăng sinh tuyến vú hay không, để được điều trị sớm.”Anh còn đề nghị rất chân thành.“Em mặc áo ngực chật quá, rất dễ gây ra hiện tượng vú đôi, lại không phù hợp với sinh lý của cơ thể.”Khám và siêu âm vú? Tăng sinh tuyến vú? Gây ra hiện tượng vú đôi? Cô lấy tay che hai gò má, nuốt xuống cổ họng một luồng khí nóng, cả người đang bắt đầu hóa đá tại chỗ.“Vú của phụ nữ có thể xuất hiện những tình trạng bất thường. Mặc dù em mặc nâng áo ngực ở phía ngoài’ để có bộ ngực hình nón hoàn mỹ, nhưng kết cấu’ bên trong của một người thì không thể thay đổi. Nếu theo đuổi cái đẹp quá cực đoan, chỉ sẽ hủy hoại nó thôi.” Vẽ mặt anh rất chân xuất hiện những tình trạng bất thường? Cô nuốt một ngụm miếng xuống cổ bước lại gần, tỉnh bơ tự mình xem xét khuôn mặt đáng yêu của cô.“Em thức khuya hơi nhiều, nội tiết phát triển bất thường. Nếu còn cứ tiếp tục như vậy, da sẽ có nhiều tàn nhang.”Nội tiết phát triển bất thường? Da có nhiều tàn nhang?Phụ nữ có đến già cũng không muốn nhận mình là xấu, huống chi là cô… Duy Duy bị đã kích như chết đứng, nhìn chằm chằm vào anh. Grừ! Tên này đang cố tình trêu chọc cô đây mà!Anh ấn bả vai cô, nói tiếp.“Tin anh đi, những gì anh nói với em đều là kiến thức chuyên môn.” Sau đó anh không đợi cô trả lời, ung dung bước ra khỏi chỗ nói rồi! Duy Duy ngước mặt lên, nước mắt lưng này chả có một chút thay đổi nào hết! Những ngày thảm thương đang chờ đợi cô phía sống chung’ của những nam nữ độc thân, thật sự làm trái tim người ta kích thích’ đến muốn bay ra ngoài. Ebook Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ của tác giả Đản Đản 1113Nguồn cv Mưa cầu vồngEdit & Beta Trầm Thảo MySố chương 92 chương và 2 ngoại truyệnCơ thể anh rất yếu ớt, anh mắc phải một chứng bệnh tim có lỗ hổng [1] bẩm đã có lỗ hổng khi anh vừa lọt lòng. Các bác sĩ trong nước chuẩn đoán nhầm, cho rằng chỉ cần theo dõi thì nó có thể tự động khép lại, bởi vậy mà bỏ qua một cơ hội phẫu thuật tốt càng lớn, lỗ hổng đó chẳng những không khép lại mà còn to hơn, cho đến lúc cơ thể anh không còn thích ứng được nữa. Đặc biệt năm lên anh tám tuổi, bệnh thêm trầm trọng khi phải hứng chịu chuyện xảy ra đối với mẹ mình. Hiện giờ anh đã hai mươi, thần sắc nhợt nhạt, cô đơn nằm trên giường là tháng chín đần tiên của năm thứ hai anh đặt chân đến Mỹ, các chuyên gia vẫn chưa dám phẫu thuật cho anh mà chỉ có thể duy trì phương pháp điều trị. Bởi vì lúc còn ở trong nước, anh phát bệnh quá nhiều lần, làm cơ thể suy yếu, bị nhiễm trùng nặng khiến vi khuẩn xâm chiếm các cơ quan nội tạng khác. Các lớp ngăn cách bởi một khối máu lớn, tạo thành những rạn san hô’ hung hãn bám vào màng tim, cùng với lỗ hổng bẩm sinh trước kia đang sánh vai đùa giỡn trước số phận của thuật chỉ có mười phần trăm thành công. Nếu thất bại thì có thể khiến anh tê liệt, khiến anh thành người thực vật và cũng có thể làm anh vĩnh viễn từ giã cõi đời anh phong lưu đa tình, có một đứa con gái riêng bên ngoài nhưng chỉ có duy nhất mình anh là con trai, làm sao dám để anh mạo hiểm như vậy? Con đường phía trước gian nan khó lựa chọn. Sự sống hay cái chết của anh, đều tùy thuộc vào sự may mắn.“Đồ Tiêu [2], hôm nay cảm thấy thế nào?”Một nữ y tá xinh đẹp tóc vàng mắt xanh, lúc giúp anh đổi thuốc, kìm không được tiến đến gần hỏi han. Mặc dù bờ vai anh bạc nhược, sắc mặt anh nhợt nhạt như tờ giấy trắng nhưng tướng mạo anh lại thật điển trai… Làm cho người ta có một cảm giác rung mắt anh đen lay láy thật đẹp, thậm chí so với các cô gái còn đẹp hơn. Đặc biệt, hàng lông mi cong vút của anh khiến người ta càng thêm ganh bình thường anh hay tự hỏi, một đôi mắt đẹp nhấp nháy có thể ẩn chứa sự nhu nhược làm cho bất kì người phụ nữ nào cũng nổi lên tình thương của người mẹ. Tất nhiên, anh sẽ đem ánh mắt như vậy che giấu thật kĩ. Đừng lợi dụng, đừng dẫn dắt, hãy cứ xa cách như thế, và dĩ nhiên càng không nên tỏ ra sự ảm đạm não là một người có thể chết sớm. Vì thế anh có quyền tùy hứng, có quyền không hài lòng và cũng có quyền – không quan tâm người anh còn chẳng hứng thú với bản thân mình, lại càng không phải là người có giá trị lợi dụng. Vì vậy, bình thường anh lười biếng bận tâm đến mọi người, ngay cả mỉm cười lịch sự anh cũng lười…Đợi thật lâu không thấy anh đáp lời, nữ y tá đành cố gắng hỏi thêm một lần nữa“Đồ Tiêu! Nghe bác sĩ John nói, nếu bệnh của anh bình phục, anh sẽ thi vào đại học Y?”Nghe câu hỏi của nữ y tá, cuối cùng gương mặt lạnh nhạt của anh cũng có chút biểu hiện.“Vâng.”“Nghe nói cha anh làm chủ một doanh nghiệp rất lớn, chẳng lẽ anh không định kế thừa hay sao?” Cuối cùng cũng thành công’ khiến anh mở miệng, nữ y tá cảm thấy rất phấn khởi.“Có người tình nguyện muốn làm y tá, cho nên tôi sẽ làm bác sĩ.” Anh trả lời ngắn gọn, như thể đó là điều tất quen biết cô bé kia đã mười hai năm, đây là lời tâm sự’ ra hồn duy nhất của cô. Vì vậy, nếu anh còn có thể sống sót, bằng mọi giá sẽ hành động để hỗ y tá nghe xong cảm thấy có chút kì lạ, nên hỏi“Bạn gái của anh?” Giọng điệu cô ta pha chút thất phớt lờ không quan tâm, khiến nữ y tá cụt hứng, sờ sờ cánh mũi, bỏ của chạy lấy thể của anh không khỏe chút nào, thật sự quá yếu đong, đinh đong! Trên danh sách bạn bè của MSN, cái nickname anh chờ lâu, thật lâu cuối cùng đã sáng lên. Anh nhìn thoáng qua, xoa nhẹ vào trái tim mình, cố ngăn nó đừng đập quá nhanh.“Thỏ Thỏ ơi, Thỏ Thỏ à… Tiêu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ à!” Người đó hét lên tên của liếc một cái, cảm thấy không vui nên không thèm để ý.“Thỏ Thỏ à, Tiểu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ… Con thỏ nhỏ!”Anh tiếp tục phớt lờ.“Đồ Đồ, Thỏ Thỏ… Tiêu Đồ Đồ, Tiêu Thỏ Thỏ!”Anh khó chịu, tiếp tục không thèm trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chiếc máy laptop của mình.“Anh trai!”Ngón tay anh đang gõ nhẹ trên bàn phím máy tính bỗng cứng đờ. Ai là anh trai của cô chứ? Dựa vào cô là người con riêng của bạn gái cũ… cũ… cũ… không biết bao nhiêu chữ cũ’ của cha anh mang đến thôi sao?“Tiêu Đồ!”“Nè! Không có online hả? Chẳng lẽ đã quên cái hẹn mỗi chủ nhật sẽ lên chat sao?”Thưa em gái, nơi anh đang sống chỉ mới là đêm khuya của tối thứ bảy thôi.“Ghét! Làm người ta vì cái hẹn mỗi chủ nhật lên chat mà không đi ra ngoài chơi! Anh không online, em out đây.”Nghe vậy anh liền đánh chữ đơn giản trả lời“Heo con! Anh đây này.”Anh là người lòng dạ hẹp hòi, ai bảo vừa rồi cô gọi anh bằng Thỏ’, nên anh gọi lại cô bằng Heo’ để trả đũa.“Bùm! Anh có online mà không lên tiếng nhé.” Con người này thật nhỏ nhen, may mắn cô đã quen với tính cách nham hiểm của anh, nên không muốn tranh cãi.“Được rồi! Anh đang chống lỗ tai lên để nghe đây, bắt đầu nói đi.” Anh giả vờ làm vẻ mặt nhàm hết cách, anh không thể ngồi chat với cô quá lâu. Bây giờ chỉ cần ngồi xuống và đánh chữ thôi anh cũng đã cố hết sức mình, thật may mắn thay, cô bé này rất thích nói cần anh thỉnh thoảng đánh một icon tùy ý nào đó, để cô biết anh vẫn còn đang nghe, thì cô có thể kể cho anh nghe đủ thứ chuyện Từ chuyện ăn sáng hôm nay, tới việc ôn tập khổ sở ra sao để thi vào trường cao đẳng, rồi tới chuyện muốn đi chơi chỗ nào, rồi tới chuyện nếu cô tiết kiệm đủ tiền sẽ đến Mỹ thăm anh. Nếu không đủ đề tài để tiếp tục, cô sẽ kể về phim truyền hình mình mới xem, kể về bộ tiểu thuyết mình vừa đọc… Dù sao nói chuyện với cô, anh cũng cảm thấy thật thoải mái, có đôi khi anh ngủ quên, mà cô không biết chắc chắn không biết rằng, anh nói chuyện với cô trên giường ngủ càng ngày nhiều. Bởi vì anh có thể sống qua hết mùa đông này, nhưng không biết có đợi được cô qua đến mùa hè sang năm hay thể kì nghỉ hè rảnh rang của cô sẽ là mùa tang lễ của anh. Chuyện đó cô cũng không biết, bởi vì anh chưa bao giờ nhắc tới.“Nè! Bệnh của anh có chuyển biến tốt hơn không? Anh định ở lại bên Mỹ luôn sao?” Lắm lúc, cô cũng đặt câu vẫn nghĩ sẽ ở lại bên Mỹ, chờ cho bệnh của mình được trị khỏi và hoàn thành việc học hành. Quan trọng nhất là anh phải chăm sóc cơ thể mình thật tốt, sau đó sẽ quay trở về bên cạnh muốn mình trở thành người mà cô chờ mong. Thật không có cách nào để quên đi, bởi vì ai bảo anh thích cô gái này. Ở một phương diện nào đó, thì khẩu vị’ thật sự rất quan nay cô thật kì lạ, không ngừng đánh chữ, ngược lại còn mở webcam cho anh xem. Đã lâu chưa nhìn thấy cô, nếu nói không nhớ nhung, đó là gạt lên trong khung vuông trước máy tính là cái đầu nhỏ nhắn cùng nụ cười rạng rỡ của cô, với đôi mắt to sinh động, chiếc mũi tròn tròn và đôi môi đỏ thắm như hoa anh đào… Cô trông đáng yêu như một con búp bê trong tủ không phải thỉnh thoảng cô bỗng dưng phơi bày ra tính cách có chút khờ khạo của mình, lời nói không quá thẳng thắn như đâm vào mặt người khác, thì tuyệt đối cô sẽ là một cô gái đáng để các chàng trai mơ mộng.“Tiêu Đồ! Tại sao anh không mở webcam lên?” Cô tò mò cũng đã lâu không thấy anh, nếu nói không nhớ nhung là nói dối. Phụ nữ rất dễ xúc động, đối với con mèo, con chó còn sinh ra cảm tình. Huống hồ chi người đang nói chuyện lại là anh trai’ cùng lớn lên từ nhỏ với mình.“Không có webcam.” Anh đơn giản đánh ra hàng chữ trả lời cô cho có giờ thân thể anh chỉ có da bọc xương, một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi anh bay mất. Đứng còn không nổi, thì làm sao dám trưng bày ra bộ dạng xấu xí của mình trước mặt cô?“Cha anh giàu có như thế mà không mua cho anh cái laptop cao cấp một chút sao?” Máy tính hiện nay đều có webcam gắn anh nhăn nhó nhàm chán, thật may, ưu điểm của cô là người không hay tính toán so đo. Hơn nữa hôm nay cô có chuyện quan trọng muốn kể cho anh nghe, muốn chia xẻ tin tức với người thân thiết nhất của mình.“Tiểu Thỏ à! Em đang yêu, em gặp được tình yêu đích thực rồi.” Cô đáng từng chữ, từng chữ, sung sướng tuyên đang yêu? Cô gặp được tình yêu đích thực? Trái tim của anh co rút từng sao có thể được? Làm sao có thể chứ? Trước khi xuất ngoại, anh đã bày ra kế hoạch tỉ mỉ, không để cho các nam sinh trong trường học theo đuổi cô, những vệ tinh’ làm liều bám theo cô sẽ có người giúp anh đe dọa. Huống hồ anh cũng an bài cho cô một chiếc mũ’, thật sự rất tuyệt vời. Bây giờ kẻ nào không sợ chết, dám tiến đến bên cạnh cô?“Anh ấy đã đi làm rồi.”Quả nhiên là vậy, sắc mặt của anh thật ảm đạm, trái tim anh dâng lên những ngọn sóng đau đớn. Cô bé này chừng nào thì mới có thể hiểu được, anh cũng đã sớm gặp được tình yêu đích thực.“Hôm nay em cố tình mang anh ấy tới để giới thiệu với anh đó.” Nụ cười của cô tươi rói, ngọt ngào và thoải là điển hình của những cô gái đang yêu, bởi vì đối tượng là người trong mơ ước của cô bấy lâu thở của anh bắt đầu trở nên hỗn độn, sắc mặt anh dần dần tím ngắt. Đáng tiếc thay, họ ngăn cách nhau bởi một Thái Bình Dương mêng mông, làm sao cô có thể biết được?“A Thiết ơi! Tới đây chào anh trai của em đi.” Cô quay đầu vui sướng gọi bạn trai đến trước không cần! Anh không muốn nhìn! Nhưng không kịp ngăn cản, một người cao to như con King Kong’ [3] đang leo trênEmpireStateBuilding [4] xuất hiện trước tầm mắt. Anh biết, anh biết mẫu người cô chọn sẽ là như vậy!Đáng sợ hơn nữa, con King Kong’ này trên thân trần trụi, cơ bắp rắn chắc bóng láng, vóc dáng thật mạnh mẽ đến nỗi một nắm đấm thôi cũng có thể giết chết một con khủng long bạo đã! Trên thân anh ta trần trụi mà còn ở trong khuê phòng của cô? Bọn họ vừa mới làm cái gì trong đó? Anh đưa tay đỡ lấy ngực mình, toàn bộ mạch đập nhanh sai quy tắc, quặn đau đến chết lịm.“Anh trai, em nói cho anh biết nha, cơ ngực của anh ấy có thể kẹp luôn cây bút bi đó. Để em gọi anh ấy biểu diễn cho anh xem nhé.” Vẻ mặt cô đơn thuần, vui vẻ huyên thuyên nói chuyện không ngực có thể kẹp một cây bút bi? Tốt lắm, rất tốt!Anh ho khan, bắt đầu ho một cách dữ dội, cả gương mặt trở nên xanh tím một mảnh. Trên lưng, trên vai, trên cánh tay đều liên tục run rẩy, đau đớn…Sau đó một tiếng phốc’, trên màn hình của chiếc máy laptop nhiễm một mảng máu tươi phun ra từ miệng anh… Cảm giác kề cận với cái chết đè nghẹt cuống họng anh, mà màn hình bên kia không ngừng vui vẻ biểu diễn trò chơi dùng cơ ngực kẹp lấy chiếc bút bi.“Kẹp lấy, kẹp lấy!” Tiếng vỗ tay trong niềm hân Thật sự đau quá! Đau đến không thể còn có thể chịu liếc mắt nhìn, ôm lấy ngực lảo đảo hướng về phía giường, rồi ngất đi. Trong tim chỉ thì thầm một câu cuối cùngChu Duy Duy, cô gái chết tiệt kia, trăm ngàn lần đừng cho tôi sống lại. Nếu không tôi nhất định, nhất định sẽ không tha cho em!’Chú thích[1] Là bệnh ở vách ngăn giữa hai ngăn trên của tim tâm nhĩ. Vách ngăn này là bức tường phân cách hai bên trái và phải của tim. Mọi người đều sinh ra với một lỗ hổng giữa các ngăn trên của tim. Sau khi sinh, lổ hổng này thường đóng lại hoặc trở nên rất nhỏ trong vòng vài tuần hay vài tháng. Tuy nhiên, ở một số người, lỗ hổng này lớn hơn bình thường hoặc không đóng lại sau khi sinh. Đây là một quá trình tự nhiên và ko có thuốc có thể làm cho lỗ hổng đóng lại.[2] Cách gọi họ trước tên sau ở bên Mỹ.[3] King Kong là một nhân vật trong phim giả tưởng hollywood có tựa đề King Kong’[4] Tòa nhà cao 102 tầng tọa lạc tại thành phốNew Yorkthuộc tiểu bang NY. Trọn bộ Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Bạn đang theo dõi full truyện Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ của tác giả Đản Đản 1113 rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Nguồn cv Mưa cầu vồngEdit & Beta Trầm Thảo MySố chương 92 chương và 2 ngoại truyệnCơ thể anh rất yếu ớt, anh mắc phải một chứng bệnh tim có lỗ hổng [1] bẩm sinh. Tim đã có lỗ hổng khi anh vừa lọt lòng. Các bác sĩ trong nước chuẩn đoán nhầm, cho rằng chỉ cần theo dõi thì nó có thể tự động khép lại, bởi vậy mà bỏ qua một cơ hội phẫu thuật tốt nhất. Anh càng lớn, lỗ hổng đó chẳng những không khép lại mà còn to hơn, cho đến lúc cơ thể anh không còn thích ứng được nữa. Đặc biệt năm lên anh tám tuổi, bệnh thêm trầm trọng khi phải hứng chịu chuyện xảy ra đối với mẹ mình. Hiện giờ anh đã hai mươi, thần sắc nhợt nhạt, cô đơn nằm trên giường bệnh. Đây là tháng chín đần tiên của năm thứ hai anh đặt chân đến Mỹ, các chuyên gia vẫn chưa dám phẫu thuật cho anh mà chỉ có thể duy trì phương pháp điều trị. Bởi vì lúc còn ở trong nước, anh phát bệnh quá nhiều lần, làm cơ thể suy yếu, bị nhiễm trùng nặng khiến vi khuẩn xâm chiếm các cơ quan nội tạng khác. Các lớp ngăn cách bởi một khối máu lớn, tạo thành những rạn san hô’ hung hãn bám vào màng tim, cùng với lỗ hổng bẩm sinh trước kia đang sánh vai đùa giỡn trước số phận của anh. Phẫu thuật chỉ có mười phần trăm thành công. Nếu thất bại thì có thể khiến anh tê liệt, khiến anh thành người thực vật và cũng có thể làm anh vĩnh viễn từ giã cõi đời này. Cha anh phong lưu đa tình, có một đứa con gái riêng bên ngoài nhưng chỉ có duy nhất mình anh là con trai, làm sao dám để anh mạo hiểm như vậy? Con đường phía trước gian nan khó lựa chọn. Sự sống hay cái chết của anh, đều tùy thuộc vào sự may mắn. “Đồ Tiêu [2], hôm nay cảm thấy thế nào?” Một nữ y tá xinh đẹp tóc vàng mắt xanh, lúc giúp anh đổi thuốc, kìm không được tiến đến gần hỏi han. Mặc dù bờ vai anh bạc nhược, sắc mặt anh nhợt nhạt như tờ giấy trắng nhưng tướng mạo anh lại thật điển trai… Làm cho người ta có một cảm giác rung động. Đôi mắt anh đen lay láy thật đẹp, thậm chí so với các cô gái còn đẹp hơn. Đặc biệt, hàng lông mi cong vút của anh khiến người ta càng thêm ganh tị. Lúc bình thường anh hay tự hỏi, một đôi mắt đẹp nhấp nháy có thể ẩn chứa sự nhu nhược làm cho bất kì người phụ nữ nào cũng nổi lên tình thương của người mẹ. Tất nhiên, anh sẽ đem ánh mắt như vậy che giấu thật kĩ. Đừng lợi dụng, đừng dẫn dắt, hãy cứ xa cách như thế, và dĩ nhiên càng không nên tỏ ra sự ảm đạm não nề. Anh là một người có thể chết sớm. Vì thế anh có quyền tùy hứng, có quyền không hài lòng và cũng có quyền – không quan tâm người khác. Chính anh còn chẳng hứng thú với bản thân mình, lại càng không phải là người có giá trị lợi dụng. Vì vậy, bình thường anh lười biếng bận tâm đến mọi người, ngay cả mỉm cười lịch sự anh cũng lười… Đợi thật lâu không thấy anh đáp lời, nữ y tá đành cố gắng hỏi thêm một lần nữa “Đồ Tiêu! Nghe bác sĩ John nói, nếu bệnh của anh bình phục, anh sẽ thi vào đại học Y?” Nghe câu hỏi của nữ y tá, cuối cùng gương mặt lạnh nhạt của anh cũng có chút biểu hiện. “Vâng.” “Nghe nói cha anh làm chủ một doanh nghiệp rất lớn, chẳng lẽ anh không định kế thừa hay sao?” Cuối cùng cũng thành công’ khiến anh mở miệng, nữ y tá cảm thấy rất phấn khởi. “Có người tình nguyện muốn làm y tá, cho nên tôi sẽ làm bác sĩ.” Anh trả lời ngắn gọn, như thể đó là điều tất nhiên. Anh quen biết cô bé kia đã mười hai năm, đây là lời tâm sự’ ra hồn duy nhất của cô. Vì vậy, nếu anh còn có thể sống sót, bằng mọi giá sẽ hành động để hỗ trợ. Nữ y tá nghe xong cảm thấy có chút kì lạ, nên hỏi “Bạn gái của anh?” Giọng điệu cô ta pha chút thất vọng. Anh phớt lờ không quan tâm, khiến nữ y tá cụt hứng, sờ sờ cánh mũi, bỏ của chạy lấy người. Cơ thể của anh không khỏe chút nào, thật sự quá yếu ớt. Đinh đong, đinh đong! Trên danh sách bạn bè của MSN, cái nickname anh chờ lâu, thật lâu cuối cùng đã sáng lên. Anh nhìn thoáng qua, xoa nhẹ vào trái tim mình, cố ngăn nó đừng đập quá nhanh. “Thỏ Thỏ ơi, Thỏ Thỏ à… Tiêu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ à!” Người đó hét lên tên của anh. Anh liếc một cái, cảm thấy không vui nên không thèm để ý. “Thỏ Thỏ à, Tiểu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ… Con thỏ nhỏ!” Anh tiếp tục phớt lờ. “Đồ Đồ, Thỏ Thỏ… Tiêu Đồ Đồ, Tiêu Thỏ Thỏ!” Anh khó chịu, tiếp tục không thèm trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chiếc máy laptop của mình. “Anh trai!” Ngón tay anh đang gõ nhẹ trên bàn phím máy tính bỗng cứng đờ. Ai là anh trai của cô chứ? Dựa vào cô là người con riêng của bạn gái cũ… cũ… cũ… không biết bao nhiêu chữ cũ’ của cha anh mang đến thôi sao? “Tiêu Đồ!” “Nè! Không có online hả? Chẳng lẽ đã quên cái hẹn mỗi chủ nhật sẽ lên chat sao?” Thưa em gái, nơi anh đang sống chỉ mới là đêm khuya của tối thứ bảy thôi. “Ghét! Làm người ta vì cái hẹn mỗi chủ nhật lên chat mà không đi ra ngoài chơi! Anh không online, em out đây.” Nghe vậy anh liền đánh chữ đơn giản trả lời “Heo con! Anh đây này.” Anh là người lòng dạ hẹp hòi, ai bảo vừa rồi cô gọi anh bằng Thỏ’, nên anh gọi lại cô bằng Heo’ để trả đũa. “Bùm! Anh có online mà không lên tiếng nhé.” Con người này thật nhỏ nhen, may mắn cô đã quen với tính cách nham hiểm của anh, nên không muốn tranh cãi. “Được rồi! Anh đang chống lỗ tai lên để nghe đây, bắt đầu nói đi.” Anh giả vờ làm vẻ mặt nhàm chán. Đành hết cách, anh không thể ngồi chat với cô quá lâu. Bây giờ chỉ cần ngồi xuống và đánh chữ thôi anh cũng đã cố hết sức mình, thật may mắn thay, cô bé này rất thích nói chuyện. Chỉ cần anh thỉnh thoảng đánh một icon tùy ý nào đó, để cô biết anh vẫn còn đang nghe, thì cô có thể kể cho anh nghe đủ thứ chuyện Từ chuyện ăn sáng hôm nay, tới việc ôn tập khổ sở ra sao để thi vào trường cao đẳng, rồi tới chuyện muốn đi chơi chỗ nào, rồi tới chuyện nếu cô tiết kiệm đủ tiền sẽ đến Mỹ thăm anh. Nếu không đủ đề tài để tiếp tục, cô sẽ kể về phim truyền hình mình mới xem, kể về bộ tiểu thuyết mình vừa đọc… Dù sao nói chuyện với cô, anh cũng cảm thấy thật thoải mái, có đôi khi anh ngủ quên, mà cô không biết được. Cô chắc chắn không biết rằng, anh nói chuyện với cô trên giường ngủ càng ngày nhiều. Bởi vì anh có thể sống qua hết mùa đông này, nhưng không biết có đợi được cô qua đến mùa hè sang năm hay không. Có thể kì nghỉ hè rảnh rang của cô sẽ là mùa tang lễ của anh. Chuyện đó cô cũng không biết, bởi vì anh chưa bao giờ nhắc tới. “Nè! Bệnh của anh có chuyển biến tốt hơn không? Anh định ở lại bên Mỹ luôn sao?” Lắm lúc, cô cũng đặt câu hỏi. Anh vẫn nghĩ sẽ ở lại bên Mỹ, chờ cho bệnh của mình được trị khỏi và hoàn thành việc học hành. Quan trọng nhất là anh phải chăm sóc cơ thể mình thật tốt, sau đó sẽ quay trở về bên cạnh cô. Anh muốn mình trở thành người mà cô chờ mong. Thật không có cách nào để quên đi, bởi vì ai bảo anh thích cô gái này. Ở một phương diện nào đó, thì khẩu vị’ thật sự rất quan trọng. Hôm nay cô thật kì lạ, không ngừng đánh chữ, ngược lại còn mở webcam cho anh xem. Đã lâu chưa nhìn thấy cô, nếu nói không nhớ nhung, đó là gạt người. Hiện lên trong khung vuông trước máy tính là cái đầu nhỏ nhắn cùng nụ cười rạng rỡ của cô, với đôi mắt to sinh động, chiếc mũi tròn tròn và đôi môi đỏ thắm như hoa anh đào… Cô trông đáng yêu như một con búp bê trong tủ kính. Nếu không phải thỉnh thoảng cô bỗng dưng phơi bày ra tính cách có chút khờ khạo của mình, lời nói không quá thẳng thắn như đâm vào mặt người khác, thì tuyệt đối cô sẽ là một cô gái đáng để các chàng trai mơ mộng. “Tiêu Đồ! Tại sao anh không mở webcam lên?” Cô tò mò hỏi. Cô cũng đã lâu không thấy anh, nếu nói không nhớ nhung là nói dối. Phụ nữ rất dễ xúc động, đối với con mèo, con chó còn sinh ra cảm tình. Huống hồ chi người đang nói chuyện lại là anh trai’ cùng lớn lên từ nhỏ với mình. “Không có webcam.” Anh đơn giản đánh ra hàng chữ trả lời cô cho có lệ. Bây giờ thân thể anh chỉ có da bọc xương, một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi anh bay mất. Đứng còn không nổi, thì làm sao dám trưng bày ra bộ dạng xấu xí của mình trước mặt cô? “Cha anh giàu có như thế mà không mua cho anh cái laptop cao cấp một chút sao?” Máy tính hiện nay đều có webcam gắn sẵn. Mặt anh nhăn nhó nhàm chán, thật may, ưu điểm của cô là người không hay tính toán so đo. Hơn nữa hôm nay cô có chuyện quan trọng muốn kể cho anh nghe, muốn chia xẻ tin tức với người thân thiết nhất của mình. “Tiểu Thỏ à! Em đang yêu, em gặp được tình yêu đích thực rồi.” Cô đáng từng chữ, từng chữ, sung sướng tuyên bố. Cô đang yêu? Cô gặp được tình yêu đích thực? Trái tim của anh co rút từng hồi. Làm sao có thể được? Làm sao có thể chứ? Trước khi xuất ngoại, anh đã bày ra kế hoạch tỉ mỉ, không để cho các nam sinh trong trường học theo đuổi cô, những vệ tinh’ làm liều bám theo cô sẽ có người giúp anh đe dọa. Huống hồ anh cũng an bài cho cô một chiếc mũ’, thật sự rất tuyệt vời. Bây giờ kẻ nào không sợ chết, dám tiến đến bên cạnh cô? “Anh ấy đã đi làm rồi.” Quả nhiên là vậy, sắc mặt của anh thật ảm đạm, trái tim anh dâng lên những ngọn sóng đau đớn. Cô bé này chừng nào thì mới có thể hiểu được, anh cũng đã sớm gặp được tình yêu đích thực. “Hôm nay em cố tình mang anh ấy tới để giới thiệu với anh đó.” Nụ cười của cô tươi rói, ngọt ngào và thoải mái. Đó là điển hình của những cô gái đang yêu, bởi vì đối tượng là người trong mơ ước của cô bấy lâu nay. Hơi thở của anh bắt đầu trở nên hỗn độn, sắc mặt anh dần dần tím ngắt. Đáng tiếc thay, họ ngăn cách nhau bởi một Thái Bình Dương mêng mông, làm sao cô có thể biết được? “A Thiết ơi! Tới đây chào anh trai của em đi.” Cô quay đầu vui sướng gọi bạn trai đến trước webcam. Anh không cần! Anh không muốn nhìn! Nhưng không kịp ngăn cản, một người cao to như con King Kong’ [3] đang leo trênEmpireStateBuilding [4] xuất hiện trước tầm mắt. Anh biết, anh biết mẫu người cô chọn sẽ là như vậy! Đáng sợ hơn nữa, con King Kong’ này trên thân trần trụi, cơ bắp rắn chắc bóng láng, vóc dáng thật mạnh mẽ đến nỗi một nắm đấm thôi cũng có thể giết chết một con khủng long bạo chúa. Khoan đã! Trên thân anh ta trần trụi mà còn ở trong khuê phòng của cô? Bọn họ vừa mới làm cái gì trong đó? Anh đưa tay đỡ lấy ngực mình, toàn bộ mạch đập nhanh sai quy tắc, quặn đau đến chết lịm. “Anh trai, em nói cho anh biết nha, cơ ngực của anh ấy có thể kẹp luôn cây bút bi đó. Để em gọi anh ấy biểu diễn cho anh xem nhé.” Vẻ mặt cô đơn thuần, vui vẻ huyên thuyên nói chuyện không ngừng. Cơ ngực có thể kẹp một cây bút bi? Tốt lắm, rất tốt! Anh ho khan, bắt đầu ho một cách dữ dội, cả gương mặt trở nên xanh tím một mảnh. Trên lưng, trên vai, trên cánh tay đều liên tục run rẩy, đau đớn… Sau đó một tiếng phốc’, trên màn hình của chiếc máy laptop nhiễm một mảng máu tươi phun ra từ miệng anh… Cảm giác kề cận với cái chết đè nghẹt cuống họng anh, mà màn hình bên kia không ngừng vui vẻ biểu diễn trò chơi dùng cơ ngực kẹp lấy chiếc bút bi. “Kẹp lấy, kẹp lấy!” Tiếng vỗ tay trong niềm hân hoan. Đau! Thật sự đau quá! Đau đến không thể còn có thể chịu nổi. Anh liếc mắt nhìn, ôm lấy ngực lảo đảo hướng về phía giường, rồi ngất đi. Trong tim chỉ thì thầm một câu cuối cùng Chu Duy Duy, cô gái chết tiệt kia, trăm ngàn lần đừng cho tôi sống lại. Nếu không tôi nhất định, nhất định sẽ không tha cho em!’ Chú thích [1] Là bệnh ở vách ngăn giữa hai ngăn trên của tim tâm nhĩ. Vách ngăn này là bức tường phân cách hai bên trái và phải của tim. Mọi người đều sinh ra với một lỗ hổng giữa các ngăn trên của tim. Sau khi sinh, lổ hổng này thường đóng lại hoặc trở nên rất nhỏ trong vòng vài tuần hay vài tháng. Tuy nhiên, ở một số người, lỗ hổng này lớn hơn bình thường hoặc không đóng lại sau khi sinh. Đây là một quá trình tự nhiên và ko có thuốc có thể làm cho lỗ hổng đóng lại. [2] Cách gọi họ trước tên sau ở bên Mỹ. [3] King Kong là một nhân vật trong phim giả tưởng hollywood có tựa đề King Kong’ [4] Tòa nhà cao 102 tầng tọa lạc tại thành phốNew Yorkthuộc tiểu bang NY. Doc truyen su nham hiem cua tieu do lttp truyen chu ebook prc download khoá Đọc truyện Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ full, chương 1, chương cuối. Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ review, Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ Duy Duy sinh bnh, loại bệnh này có tên gọi là bệnh tương tư’. Thứ tình yêu đơn phương sét đánh ấy tấn công ào ạt, khiến cả người cô cảm thấy như long trời lở đất. Vì thế Duy Duy bắt đầu tự mình đề ra phương án hành độngBước thứ nhất Làm quen với anh thứ hai Chinh phục anh thứ ba Kết hôn với anh biết tại sao trong lúc này đây, cô có một cảm xúc thật mãnh liệt đối với Người ấy’. Mỗi tế bào trên cơ thể cô đều hưng phấn nói rằng Anh ấy! Chính xác là anh ấy!Mục tiêu được xác định, dũng cảm bước lên phía trước! Cho nên mỗi khi có thời gian nhàn rỗi, Duy Duy chạy thẳng về phía phòng tập thể dục. Kết quả sau N lần chăm chỉ chạy tới lui, cuối cùng cô cũng đã được gặp anh phòng tập VIP, ở một góc phòng nọ, có một người đang điều khiển các phím bấm trên máy, liên tục ấn tăng gia tốc… Từ ba mươi phút, bốn mươi phút, rồi sáu mươi phút…Tuy anh ta ăn mặc đơn giản nhưng đôi vai vẫn thật hấp dẫn. Ở dưới ánh nắng trong trang phục thể thao màu trắng, làm lộ ra vùng da dâu khiêu gợi trên cổ. Khi anh ta tập luyện, những giọt mồ hôi như mưa theo thái dương lăn xuống cổ rồi chảy vào cơ ngực nhìn vô cùng quyến mở một cuộc thi bình chọn người đàn ông có cơ ngực đẹp nhất, Duy Duy chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho anh ta. Bởi vì tỉ lệ cơ thể của anh ta rất cân xứng, không thiếu hay thừa một cơ bắp nào. Hoàn toàn xứng đáng là một vóc dáng đẹp. Thậm chí Duy Duy nhạy cảm phát hiện, bên cạnh mình có hai con nhóc người ngoại quốc đang nhìn vào anh ta, rồi nuốt nước miếng ừng giờ trên máy chạy bộ, đôi chân thon thả rắn chắn kia đang chạy từ chậm đến nhanh, mỗi động tác đều nhịp nhàng đúng kĩ thuật. Anh ta cho người khác cái cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái giống như Duy có thể khẳng định rằng, anh ta tuyệt đối không phải là mẫu người đàn ông ngực to đầu óc rỗng tuếch. Bởi vì anh ta cho cô một cảm giác mạnh mẽ nhưng không huênh Duy nuốt nước miếng, loại cảm xúc khẩn trương của người con gái thời đại này cô chưa từng nếm trải. Duy Duy có dự cảm như mọi chuyện đã được ông trời an bài rất êm chạy của anh ta chậm dần, chiếc máy từ từ giảm tốc độ rồi ngừng hẳn, kết thúc buổi tập luyện hôm nay. Anh ta lấy chiếc khăn dắt trên cổ, tùy ý lau những giọt mồ hôi ướt đẫm nhưng cả người nhìn vẫn còn tràn đầy năng lượng.“Hi.”“Xin chào.”“Lần trước chúng ta đã gặp nhau rồi.”Trong lòng Duy Duy không ngừng diễn thử cách bắt chuyện làm quen. Duy Duy là một cô gái to gan, chưa bao giờ suốt ngày suy nghĩ người ta có thích mình hay không, hoặc lo lắng nếu cô quá mức chủ động sẽ làm mục tiêu đâm ra đề phòng, mà khiến tinh thần mình bất an. Cô tin tưởng rằng, số phận là do con người tạo ra, dũng cảm thử qua mới làm lương tâm không hổ thẹn.“Hi.”“Xin chào.”“Tôi thấy anh rất quen mặt lắm, trước kia chúng ta có gặp nhau chưa?”Cô đang muốn tiến lên phía trước, thì đã có người nhanh chân hơn. Đó là hai con nhóc người phương Tây, đang dùng thứ tiếng Trung bập bẹ, ra sức mồi chài anh khi Duy Duy lấy lại tinh thần thì thấy anh ta mỉm cười, chẳng chờ hai con nhóc người Tây kia nói thêm thứ gì, im lặng khỏi phòng tập thể dục mà không thốt bất cứ câu vì mất tiếp cận, nên phương án hành động thứ nhất coi như thất bại. Tuy nhiên đối với phương diện nam nữ, Duy Duy là người theo đuổi có cá tính, chưa thành công thì có chết cũng không lùi Duy tắm rửa xong, đang bắt đầu tìm cơ hội cùng mục tiêu không hẹn mà gặp, thì có một bóng người nhào tới.“Duy Duy cưng ơi!” Trời xanh quả thật không chiều lòng người, một miếng cao dán trên da chó chàng ràng bám riết theo cô. Cặp mông diu, đôi chân nhỏ lướt qua trước mắt, làm Tiêu Đồ cảm giác rất quen thuộc.“Bác sĩ Tiêu, đó là nhân viên tiếp tân mới được nhận vào bệnh viện của chúng ta!”Bà bác đồng nghiệp thấy anh nhìn theo cái bóng màu hồng ấy, liền cất tiếng cười trêu chọc.“Hóa ra bác sĩ Tiêu cũng có con mắt thưởng thức người đẹp đấy!”Anh tuyệt đối không thấy hứng thú với các người đẹp, ngoại trừ cô nhóc ở nhà!“Nghe nói cô gái xinh đẹp mới nhận vào làm tiếp tân kia là một tiếp viên hàng không. Hiện giờ đang trong kì nghỉ dài hạn, nên muốn đến bệnh viện chúng ta làm thêm để lấy kinh nghiệm. Tôi nghĩ, cô ta không làm việc lâu dài đâu!” Bà bác nói cho anh lương giữa tiếp viên hàng không và nhân viên tiếp tân rất cách biệt. Ngoại trừ mang uẩn khuất gì đó mới có thể từ bỏ những chuyến bay trên không trung, để tới đây nhận việc anh không chớp dõi theo bóng dáng nữ tiếp tân, và anh chẳng biết mình đến căn tin từ lúc bóng màu hồng ấy đang xếp hàng, trên tay cầm phiếu ăn xanh xanh đỏ đỏ dành cho nhân viên trong bệnh cao điểm, toàn căn tin đều nhấp nhô những bóng áo hồng. Và không giống những người khác, phong cách của cô rất tự tin, ung dung chào đón những ánh mắt ngưỡng mộ quanh mình.“Bác sĩ Tiêu, tranh thủ thời gian thích hợp để tôi giới thiệu cô gái kia cho cậu quen biết nhé. Đó là một người rất đẹp!” Mắt bà bác nhấp nháy, khi nảy sinh ra một ý tưởng căn tin, có vài bác sĩ độc thân đã chiếu ánh mắt say mê vào người đẹp xa lạ có diện mạo xinh xắn ngọt ngào ấy. Sau đó, cả nhóm rục rịch tìm cách để tán tỉnh cô thường cũng hay diễn ra tình huống tương tự. Có ai cấm bác sĩ không được háo sắc, không được thỏa mãn thị giác? Nhưng Tiêu Đồ cảm thấy rất chán ghét. Trước kia không thấy gì còn có thể dễ dàng bỏ qua, bây giờ nó xảy ra rành rành trước mặt, thật làm anh chẳng thể chịu thấy người đứng trước cái bóng hồng ấy là bác sĩ Vương của phòng siêu âm, đang quay đầu lại bắt đầu tán nói gia cảnh của bác sĩ Vương rất tốt, diện mạo lại nhã nhặn, đúng mẫu người mà phụ nữ muốn chọn làm Đồ thầm mắng một tiếng nhã nhặn cặn bã’ và âm thầm mừng rỡ trong lòng. May mắn thay, anh ta không phải khẩu vị đồ ăn’ mà Duy Duy muốn vị của cô bé này ngày càng nặng. Nếu cô muốn ăn chay, chỉ có anh mới được quyền dạy dỗ!Tự tin là thế, nhưng anh bất ngờ trước thái độ niềm nở của cô đối với bác sĩ Vương. Dường như hai người tán gẫu rất ăn ý. Anh lập tức đến gần, bất kể ra sao cũng đem tên cặn bã này đuổi đi.“Bác sĩ Tiêu, xin chờ một chút.” Phía sau có tiếng nói điềm tĩnh nhắc nhở ra là ông lãnh đạo’. Tiêu Đồ vừa quay đầu, đã thấy bác sĩ Triệu tay cầm phiếu ăn, chuẩn bị nhận cơm.“Bác sĩ Triệu!” Anh chưa kịp gật đầu chào, thì sau lưng có tiếng nói nhiệt tình bắn Đồ quay người lại lần nữa, đã thấy trên môi Duy Duy nở nụ cười tươi như hoa. Nhưng nụ cười niềm nở của cô không phải để dành cho anh. Trái tim Tiêu Đồ chìm xuống trong cay điểm lớn nhất của Duy Duy chính là sự cởi mở. Cho dù đối với người mới gặp lần đầu, cô cũng trao ra rất nhiều thiện chí. Anh cố an ủi bản thân mình như thế.“Bác sĩ Triệu, anh muốn ăn món nào? Tôi giúp anh chọn nhé, mọi người cùng nhau ăn chung đi.” Duy Duy được đứng tới trước, quay đầu lại dùng giọng nói ngọt ngào, và nụ cười tươi tắn hỏi người đàn ông sau nghe qua cũng biết, người được quan tâm chăm sóc ấy không phải là Tiêu Đồ – anh.“Đúng vậy, bác sĩ Triệu! Chúng ta cùng ăn chung để chúc mừng Duy Duy nhận việc mới nhé.” Đứng bên cạnh, bác sĩ Vương lập tức nói chêm vào.“Không cần, cảm ơn!” Bác sĩ Triệu thản nhiên từ Duy thất vọng tràn trề.“Chu Duy Duy!” Tiêu Đồ thật không vừa mắt, thật khó chịu lên bị xem nhẹ đủ lắm rồi! Hơn nữa, cô có cần phải nhiệt tình với người mới gặp như vậy không? Ai kêu tên cô đó? Duy Duy bị tiếng gọi gằn giọng làm nổi hết da gà. Mắt cô nhìn đăm đăm vào cái người – mà giờ phút này cô ít mong muốn nhìn thấy chuyện tối qua, cô thầm nghĩ muốn tránh xa anh ra.“Hi, bác sĩ Tiêu!” Duy Duy thoải mái chào anh.“Em đang làm gì vậy?” Tiêu Đồ nhíu mày trả lời tốt nhất là muốn đến tìm anh, nhưng nhìn bộ đồng phục trên người cô, xác suất dường như bằng không.“Anh không nhìn thấy hả? Em đang làm việc.” Duy Duy vẫn giữ nụ cười thật tự nhiên.“Tại sao không bàn bạc với anh?” Sắc mặt anh trở nên u ám, thẳng thừng đặt câu ngoài có rất nhiều tên dê xồm! Đặc biệt trong căn tin này đều là những con sói khoác áo blouse người ở chung một nhà, chẳng phải có chuyện gì cũng cùng bàn bạc sao? Làm tiếp tân trong bệnh viện và làm tiếp viên trên máy bay thì có gì khác nhỉ?Nếu anh biết trước việc này, nhất định sẽ phản đối cô dấn thân vào bói. Xung quanh đã có vài ánh mắt Sói’ đang chăm chú nhìn lại đây.“Em đã bàn bạc qua với anh rồi!” Duy Duy làm vẻ mặt vô tội. Bởi vì, cô đang làm một phép nào chứ! Anh muốn tiến lên bắt lấy cô chấn vấn, thì…“Ách xì!” Mũi anh ngứa ngáy và đánh hắt xì.“Sao em lại xịt thuốc độc lên trên người?” Anh cau mày vậy, Duy Duy mỉm cười tươi như đóa hoa hồng nở rộ, nói“Công việc cần mà!” Tên này vẫn như xưa, rất dị ứng với mùi nước còn bé, cô vì anh đã lén lút quăng lọ nước hoa của mẹ. Mà bây giờ, anh đền đáp cô những gì? Là mượn rượu giả điên!Đúng! Tới giờ cô vẫn hoài nghi, tối qua mình bị người ta lừa vào tròng. Còn đem đầu lưỡi tiến vào, làm mỗi lần nhớ lại cô đều cảm thấy ghê tởm! Đêm qua cô bị dọa đến choáng váng, thậm chí không biết mình đã nuốt xuống cổ họng bao nhiêu nuốt bọt của anh? Chắc bây giờ tên này đang thích chí, vì nghĩ đã chinh phục được cô?“Em bàn bạc với anh khi nào?” Anh không dám tới gần, bởi vì trên người cô nồng nặc mùi nước hoa. Nếu tiến thêm một bước, anh chỉ sợ mình bỏ chạy vào toilet nôn mửa đến dị ứng đến mức ngay cả bữa cơm trưa, anh cũng không còn thấy ngon miệng.“Tại sao em lại vẽ mình như một bảng pha màu thế kia?” Anh kêu lên khi phát hiện ra điều trang điểm rất hoàn hảo Kẻ chân mày thật đậm, chải mascara thật dày, son môi thật tươi, nhưng tất cả đều lạ lẫm!Anh thích sự tự nhiên tươi sáng như con búp bê trong màn sương làm động lòng người của cô, chứ không phải một người có khuôn mặt diễm lệ lúc này!Duy Duy cười ẩn ý, kiễng mũi chân lên, giả vờ ngửa đầu ngây thơ nói ra năm chữ“Công việc đòi hỏi mà!” Cô là một bình hoa di động thì sao, anh dám cắn côCô không quên dùng chiêu một ná bắn hai chim’Thứ nhất, cám dỗ được bác sĩ hai, làm Thỏ Thỏ giết tình, chặt đứt yêu đối với cô!Vì vậy trước mặt bác sĩ Triệu, cô là một người nhiệt tình tử tế, dìu dàng đáng yêu tranh thủ lấy lòng anh. Còn trước mặt bác sĩ Tiêu, cô bày ra sự kệch cỡm, phóng đãng đến kinh tởm làm anh chán ngán.“Về phần việc làm, đêm qua em đã bàn bạc, và anh cũng đồng ý rồi còn gì!” Cô nhíu mày nói, cố tình làm bộ thiệt thật sự say rượu chỉ còn ba phần thanh tỉnh, thì cô muốn thử xem, khi anh luồn đầu lưỡi mình vào miệng cô, có phải đã tỉnh táo rồi chưa!“Hồ…” Anh dừng lại kịp lúc.“Đêm qua cả người anh đều lơ mơ không rõ, em có đề cập qua với anh sao? Xin lỗi, anh quên mất.” Quả thật đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt!Ha ha, nên xin lỗi đúng không? Đáy lòng Duy Duy giấu nụ cười cuộc bây giờ ai là người giả bộ ngây thơ? Tối qua sau khi về phòng, cô đã suy đi nghĩ lại, càng nghĩ càng thấy vô lí. Kì lạ hơn là lúc cô cất tiếng mắng mỏ, thì hành động ngay lập tức bị tiêu diệt’. Mặt khác khi cô sắp nổi cơn điên, chuẩn bị giơ chân tống cho một cước, thì người nào đó đã chìm vào giấc ngủ hết sức kịp thời.“Đêm qua anh say rượu, chỉ nhớ mình đi tắm rửa… Ồ! Hóa ra là em săn sóc anh hả?” Khóe môi anh cong lên nụ cười cảm người Duy Duy phát ra dấu hiệu cảnh giác. Bởi vì, mỗi khi anh cười như thế, lông tơ cô dựng ngược hết lên.“Chắc làm em mệt lắm nhỉ? Ở chung phải đùm bọc nhau thật tốt!” Anh tiếp tục nói lời cảm quanh vang tới tiếng thở dài lạnh toát.“Duy Duy, cô ở chung với bác sĩ Tiêu à?” Bác sĩ Vương kinh ngạc chung? Hóa ra đây là hoa đã có chủ? Chuyện này có được tính như tin động trời không? Ngay cả bác sĩ Triệu đang bưng khay cơm của mình, cũng lướt nhìn về phía bọn phải như thế, cô lại bị sập bẫy của người nào đó nữa rồi!Duy Duy lén lút lấy tay quẹt nước mắt, tiếp tục nở nụ cười, dùng chiêu gậy ông đập lưng ông’.“Anh trai à, sao anh chóng quên quá! Đêm qua chúng ta đã thống nhất, ở trong bệnh viện đừng nhắc tới chuyện chúng ta là anh em mà.”Một tiếng anh trai’ của cô, làm ngực Tiêu Đồ cứng chân của bác sĩ Triệu không dừng mà đi lướt qua.“Ồ! Thì ra hai người là anh em!” Giọng bác sĩ Vương vui mừng như quanh, đám Sói’ mặc áo blouse cũng lộ ra sự vui mừng.“Đúng vậy.” Duy Duy cười trả mặt Tiêu Đồ sa sầm xuống.“Chu Duy Duy, tại sao em đến làm việc ở bệnh viện?” Anh thấy hơi kì lạ, vì vậy, dứt khoát phải tìm hiểu nguyên phải cô muốn thực hiện ước mơ năm mười hai tuổi? Mặc dù cô không làm được y tá, nhưng cũng cố gắng thực hiện lời hứa? Tốt nhất là anh để đoán đúng ý nghĩ ngây thơ ấy!Đối mặt với sự chất vấn của anh, Duy Duy chỉ im lặng, rồi cố tình liếc về chiếc bàn sau lưng anh cách đó không xa… Nơi đó, bác sĩ Triệu đang chăm chú ăn cơm. Vài sợi tóc dài rũ xuống trước trán, che đôi chân mày rậm của anh, nhìn thật quyến rũ và đẹp Đồ nhìn theo ánh mắt của cô, trong lòng vang lên tiếng cảnh báo lớn, có một sự bất ổn thổi qua người anh.“Thỏ Thỏ, em nghĩ mình đã gặp được tình yêu đích thực rồi!” Duy Duy nở nụ cười nhẹ nhàng, tha thiết nói cho anh biết.

sự nham hiểm của tiêu đồ